Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandoms:
Relationships:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2022-09-13
Completed:
2022-09-13
Words:
19,601
Chapters:
6/6
Comments:
4
Kudos:
3
Hits:
162

Tơ hồng Nguyệt Lão

Summary:

Ngọc Đường Xuân rất thích, rất thích, cực kỳ thích Triển Quân Bạch nhưng lại chẳng dám mở lời, còn Triển Quân Bạch cũng say mê Ngọc Đường Xuân như điếu đổ nhưng vẫn ngây thơ tưởng rằng đó chỉ là sự cảm mến thông thường giữa những người tri kỷ.
Và nhiệm vụ cao cả của "bạn thân" như Trần Dư Chi và Giang Nguyệt Lâu chính là tác hợp cho họ!

Notes:

Chapter 1: Nỗ lực của bác sĩ Trần

Chapter Text

Giang Nguyệt Lâu ngáp ngắn ngáp dài, nhìn đồng hồ lần thứ n, ngón tay sốt ruột gõ nhịp trên mặt bàn, hàng mày kiếm khẽ cau lại khi liếc mắt về phía ô của sổ.

Ngoài trời đương mưa nặng hạt, từng đám mây xám đục sầm sì nghiêng mình xuống thấp như đang tò mò chuyện nhân gian, tiếng mưa rơi khe khẽ truyền tới khiến giọng Sở trưởng Bạch chợt thấp thoáng mơ hồ.

Bạch Kim Ba có mù cũng nhận ra tâm trí đứa con trai ngốc của mình đang không đặt tại nơi này, liền miễn cưỡng thở dài rồi cho các đội trưởng giải tán, mình Giang Nguyệt Lâu ở lại.

Kim Đại Thành còn định nói gì đó nhưng bắt gặp cái phẩy tay chối bỏ của Sở trưởng nên cũng chẳng dám làm phiền thêm nữa, đành rời đi.

Giang Nguyệt Lâu có phần mất kiên nhẫn đứng trước mặt bàn làm việc của Bạch Kim Ba, cố không để lộ sự thấp thỏm trong lòng.

Với sự sắc sảo thâm niên, Bạch Kim Ba không khó để biết Giang Nguyệt Lâu đang nghĩ đến điều gì. Thở dài đánh thượt, ông đành nói khẽ:

“Nguyệt Lâu, là một cảnh sát, tâm phải luôn bất biến-”

Chưa để Bạch Kim Ba nói xong, Giang Nguyệt Lâu đã gật đầu, sốt sắng đáp:

“Sở trưởng nói chí phải.”

Gấp gáp đến thế kia à? Bạch Kim Ba hơi nhướn mày ngạc nhiên, tò mò không biết bác sĩ Trần bỏ bùa mê thuốc lú gì mà khiến thằng con ngỗ nghịch của mình ngày nhớ đêm mong đến nhường này.

Đúng là con trai lớn không giữ được, Bạch Kim Ba nghĩ thầm, ôm một bụng hờn tủi trỏ vào góc phòng:

“Dùng chiếc kia đi, nhỏ hơn.”

Mắt Giang Nguyệt Lâu xẹt qua một tia thắc mắc rồi chợt sáng lên, miệng ngoác thành một nụ cười tà rộng đến mang tai:

“Cảm ơn Sở trưởng Bạch.”

Nói rồi hắn nhanh nhẹn rời đi, bung chiếc dù mới mượn được của Sở trưởng Bạch, miệng vẫn đượm nụ cười rạng rỡ mà chạy tới Dư Chi Đường.

Hắn trực tiếp đẩy cửa bước vào, giũ giũ dù cho sạch nước rồi dựng trong giỏ gần bậc cửa, đắc ý khi thấy giỏ trống không.

“Dư Chi?” – Giang Nguyệt Lâu thấy người kia không ở bàn khám như mọi khi liền nhỏ giọng gọi, lanh lẹ chạy tới khóa cửa, khẽ bước lên lầu.

Chợt hắn mở to mắt, vội vàng xông tới.

Dư Chi đang ngồi trên sàn, đầu tựa vào một người trông vô cùng thân mật.

“Dư Chi!” – hắn gọi to, cả hai người lập tức quay đầu lại.

Giang Nguyệt Lâu hơi dịu xuống khi phát hiện ra người kia là Ngọc Đường Xuân, nhận thấy mình có phần thất thố liền cười lấp liếm cho qua chuyện, ấp úng giải thích:

“Dư Chi, trời mưa to đột ngột, tôi đoán em không mang theo ô nên…”  - hắn bỏ lửng câu nói khi thấy Dư Chi hơi nguýt mình.

“Đội trưởng Giang thật biết quan tâm. Bác sĩ Trần à, cậu phải trân trọng anh ấy đấy nhé!” – Ngọc Đường Xuân uyển chuyển nói, miệng nở một nụ cười dịu dàng như đóa phù dung.

Trần Dư Chi ở bên cạnh chỉ đỏ mặt, không nói lời nào, đưa mắt liếc Giang Nguyệt Lâu, tròng mắt giờ đây tràn ngập ý cười.

“Đội trưởng Giang đến đòi người rồi, tôi không dám mặt dày quấy rầy thêm nữa!” – Ngọc Đường Xuân nhẹ nhàng đứng lên, hơi cúi đầu chào rồi xoay người rời đi.

Nhưng Trần Dư Chi đã vội đưa tay ra nắm lấy cổ tay mảnh dẻ của Ngọc Đường Xuân, khẽ nói:

“Ông chủ Ngọc, chuyện kia… nên nói cho xong đã. Huống hồ người của Triển công quán vẫn còn chưa tới!”

“Không sao đâu, tôi tự đi về cũng được.” – Ngọc Đường Xuân hơi mỉm cười, Giang Nguyệt Lâu đọc được trong đó có bao nhiêu gượng gạo cùng hụt hẫng.

“Ông chủ Ngọc, hãy dùng tạm ô của tôi đi, tôi với Dư Chi đợi hết mưa rồi về cũng được.” – kệ đi kệ đi, hắn hơi đâu mà lo cho người của Triển Quân Bạch chứ, Giang Nguyệt Lâu nghĩ thầm rồi rối rít đuổi khách.

“Vậy phiền đội trưởng Giang rồi.” – Ngọc Đường Xuân cụp mắt, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng, chậm rãi xuống lầu.

“Đừng có tưởng em không biết anh đang âm mưu điều gì đấy nhá!” – Bóng Ngọc Đường Xuân vừa rời khỏi Dư Chi Đường, Giang Nguyệt Lâu liền nhận về một cái nhéo đau điếng ở eo.

“Ồ, không hổ là bác sĩ Trần, vậy bác sĩ nói xem theo tiêu chuẩn y đức có phải là không nên phớt lờ nguyện vọng chính đáng của bệnh nhân không?” – Giang Nguyệt Lâu bị nói trúng tim đen, sấn tới Trần Dư Chi dụi dụi đầu làm nũng, đôi tay không an phận mà bắt đầu ôm chặt Dư Chi.

“Tà dâm sẽ bị quỷ quấn thân đó, đội trưởng Giang!” – Dư Chi mắt đong đầy tình ý, khẽ lắc đầu vẻ không hài lòng nhưng vẫn chẳng nỡ đẩy Giang Nguyệt Lâu ra.

“Đúng, trong lòng tôi có ma đó bác sĩ Trần, nên lúc nào tôi cũng chỉ nghĩ tới…thế này cùng bác sĩ thôi…” – Giang Nguyệt Lâu càn rỡ đáp, nghiêng đầu gặm nhẹ vành tai cong cong gợi cảm của Dư Chi, móng vuốt xấu xa len qua lớp áo mỏng mà dạo chơi trên thân thể người kia, thân dưới thành thục ma sát qua lớp vải, nhẹ nhàng dẫn dắt cậu để cả hai cùng ngã xuống giường bệnh nhỏ.

“Dư Chi…” – Giang Nguyệt Lâu nói khẽ, cúi đầu hôn Dư Chi, kiên nhẫn cởi từng cúc áo chẽn của người dưới thân, hơi thở dần nặng nề hơn.

Mưa bên ngoài rả rích rơi, mưa trong phòng tí tách thành những âm thanh ám muội.

Từng ngón tay Giang Nguyệt Lâu trượt dài theo làn da láng mịn của người mình yêu, môi miên man dán lên cơ thể cậu, chậm rãi nhấm nháp, hưởng thụ một bác sĩ Trần mềm mại mà tràn đầy sức sống, thỏa mãn trước từng tiếng thở dốc, từng âm thanh rên rỉ kiều mị thoát ra từ cổ họng khêu gợi kia.

Mới đầu Trần Dư Chi còn ngượng ngùng trước dục vọng cùng ham muốn mạnh mẽ của Giang Nguyệt Lâu, thế nhưng trước khoái cảm ập tới như vũ bão, cậu từng chút thả lỏng bản thân, phó mặc cho cảm xúc, tựa như ma đưa lối, quỷ dẫn đường.

Giang Nguyệt Lâu lần môi xuống ngực Dư Chi, để lại từng vệt trong suốt óng ánh trên thân thể cậu.

Bàn tay đan chặt, cơ thể quấn lấy nhau, hai linh hồn hòa chung nhịp đập, đam mê triền miên không dứt.

Giang Nguyệt Lâu nhìn Dư Chi hồng ửng đang đung đưa theo từng nhịp hoan ái dưới thân, gương mặt cậu đỏ lựng như phủ một tầng sương mỏng đầy mời gọi khi ngây ngất trước từng đợt khoái cảm, lòng chợt bùng lên ham muốn độc chiếm mãnh liệt. Hắn chồm người hôn cậu, dùng thân thể mình che kín thân thể ngọc ngà kia, bởi chỉ có như vậy vẻ diễm lệ mị hoặc này mới là của một mình hắn, chỉ riêng hắn.

“Nguyệt Lâu…” – xen lẫn từng tiếng rên rỉ đứt quãng, Trần Dư Chi nức nở tên người mình yêu, khẽ tách bàn tay ra rồi choàng quanh cổ Giang Nguyệt Lâu, ôm siết lấy hắn, mặc sức để hắn làm càn. Mắt hạnh kiều diễm nhắm hờ nhưng chẳng thể che đi khao khát cùng ham muốn bất tận trước từng nhịp đưa đẩy của người kia.

Trong giây phút hoan lạc tột cùng, cánh tay rắn rỏi mạnh mẽ của Giang Nguyệt Lâu siết lấy người kề cận, tựa hồ như muốn đem cậu khảm sâu vào thân thể, để có thể bảo hộ cho tâm can của hắn vĩnh viễn không bao giờ phải chịu bất kỳ thương tổn nào.

Cùng lúc đó, hai cánh mẫu đơn chúm chím dưới thân hắn bật ra một tiếng rên thanh thúy rồi cũng bung nở thành nụ cười thuần khiết, đẹp tựa ngàn hoa xòe rộ trong buổi sớm mai.

Dư Chi vươn người tới, khẽ hôn Giang Nguyệt Lâu. Trái tim dội từng nhịp trong lồng ngực, hắn biết bản thân có thể làm bất cứ điều gì chỉ để giữ lấy nụ cười đẹp đẽ kia luôn đọng trên môi người mình yêu thương.

Giang Nguyệt Lâu nhẹ nhàng tận hưởng nụ hôn tán thưởng của Dư Chi.

Bác sĩ Trần luôn dịu dàng như thế, nụ hôn của bác sĩ Trần cũng luôn dịu dàng như thế.

Sự dịu dàng của bác sĩ Trần dành cho cả thế gian, nhưng nụ hôn này…chỉ thuộc về một mình hắn, một mình Giang Nguyệt Lâu mà thôi.

Giang Nguyệt Lâu biết, đời này kiếp này hắn chẳng thể nào thoát khỏi sự quyến rũ của Trần Dư Chi.

Ngoài trời mưa đã ngừng rơi, hơi nước len lỏi khắp căn gác nhỏ của Dư Chi Đường, nhanh chóng hòa cùng mùi xạ hương đầy nhục dục. Giang Nguyệt Lâu với tay lấy tấm khăn nhỏ trong ngăn tủ, nhẹ nhàng lau đi từng giọt long lanh trên thân thể hồng lựng tuyệt mĩ trước mắt.

Những đám mây nặng nề khi nãy đã tan biến hết cùng màn mưa, bầu trời của Cảnh Thành nhanh chóng hạ thêm một tầng mây xuống, lấp ló sau ánh hoàng hôn như kẹo bông gòn ngũ sắc.

Mắt ngời sáng hơn cả áng mây phía xa xa, Giang Nguyệt Lâu dịu dàng nâng bảo vật cả đời dậy, cúi người nhặt quần áo vương vãi trên sàn, chậm rãi mặc lại giúp cậu rồi cùng xuống lầu.

“Dư Chi… khi tôi mang áo cưới tới, em sẽ chấp nhận gả cho tôi chứ?” – Trần Dư Chi đang cúi người khóa cửa chợt Giang Nguyệt Lâu mơ hồ hỏi, bàn tay âm ẩm khẽ chạm lên má Dư Chi, ép cậu nhìn vào đôi mắt đắm đuối của mình.

“Được em hứa.” – Trần Dư Chi khẽ mỉm cười chịu thua đội trưởng Giang cố chấp, gật đầu đồng ý.

“Được, vậy thì khi Cảnh Thành không còn khói thuốc phiện, tôi sẽ tới cưới em, chúng ta cùng nắm tay nhau về quê ngắm hoàng hôn. Một lời đã định, không được nuốt lời.” – nơi đáy mắt đen như mực của người kia, Dư Chi thấy bóng mình long lanh mãi chẳng ngừng, trái tim liền rung động không thôi. (Bạch Kim Ba: con với cái, nuôi tốn cơm tốn gạo cho lớn cho béo trắng ra, hết bày trò phá làng phá xóm để bố mẹ lo lại cun cút theo tiếng gọi tình yêu, chẳng nhờ vả được gì, quả là gia môn bất hạnh gia chủ bất lực mà (ノಥᗣಥ)ノ )

Trần Dư Chi chưa kịp đáp lời, Giang Nguyệt Lâu đã như nhớ ra gì đó, hờn dỗi liếc cậu, dẩu môi bất bình:

“Lần sau em đừng ở gần người khác như thế, tôi sẽ không thoải mái.”

“Nguyệt Lâu, đó là người quen mà!” – Trần Dư Chi đảo mắt, Giang Nguyệt Lâu tại sao lại ghen với cả Ngọc Đường Xuân kia chứ?

“Nhưng mà cũng là giống đực…” – dù cả hai vẫn chung nhịp bước nhưng Giang Nguyệt Lâu đi hơi chậm hơn Dư Chi một chút, giọng nói của hắn như lẫn trong cơn gió nhẹ sau trận mưa vừa nãy rồi tan vào dải mây rực rỡ cao cao.

Tất nhiên Trần Dư Chi nghe rõ. Cậu dừng bước chân, xoay người lại nhìn đội trưởng Giang luôn thét ra lửa giờ lại đang mềm mỏng trách cứ mình, khẽ nắm lấy tay hắn.

“Nguyệt Lâu, người Ngọc Đường Xuân yêu thương là Triển Quân Bạch.”

“Bác sĩ Trần!” – chợt tiếng gọi quen thuộc vang lên từ phía sau, Triển Quân Bạch tay cầm một cán ô đen sậm đi tới.