Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Collections:
JeverusRizz AO3 Project Month 2
Stats:
Published:
2025-03-10
Words:
1,015
Chapters:
1/1
Kudos:
44
Hits:
608

His Tear

Summary:

James nổi lên cơn ham muốn không bình thường khi thấy Severus khóc ở trước của phòng sinh hoạt nhà Gryffindor.

Work Text:

James Potter nghĩ rằng mình không bình thường.

Hắn đã nhìn thấy Severus Snape khóc. Không phải kiểu khóc toáng lên một cách lố lăng, mà y đang thể hiện nỗi tuyệt vọng một cách lặng lẽ, nhỏ giọt. Y đứng đó, ngay ngoài cửa phòng sinh hoạt chung của Gryffindor, đôi vai khẽ run, bàn tay siết chặt vạt áo chùng đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Chỉ có ánh lửa leo lét trong hành lang chiếu sáng gương mặt y, làm nổi bật những giọt nước mắt đang lặng lẽ rơi xuống, thấm vào đường viền cổ áo rộng thùng thình.

James không biết Severus đã đứng đó bao lâu. Nhưng hắn biết vì sao y lại khóc.

Lily Evans đã từ chối tha thứ cho Severus.

James nghe được điều đó từ một cuộc trò chuyện thoáng qua giữa cô và Mary Macdonald. Lily đã nói rằng tình bạn của họ đã kết thúc ngay từ khoảnh khắc Severus thốt ra hai từ "Máu Bùn". Cô không cần một lời xin lỗi. Không cần sự hối hận. Không cần bất cứ điều gì từ y nữa.

James không quan tâm đến lý do Lily từ chối Severus. Hắn hiện chỉ quan tâm đến hình ảnh trước mắt: Severus run rẩy trong góc tối, một tay siết lấy vạt áo, tay còn lại che miệng như thể muốn tự bịt đi những tiếng nấc đang trào ra từ lồng ngực. Hắn không thể nhìn thấy mắt y lúc này, nhưng hắn biết rõ chúng đỏ hoe, ướt sũng.

Cái cuống họng khô khốc của hắn chỉ nuốt ừng ực biết dõi theo những giọt nước mắt, theo cách chúng đọng lại nơi khóe môi Severus, theo cách y nuốt xuống từng tiếng nấc, theo cách chất lỏng ấy biến mất vào cổ họng y mà không để lại dấu vết. Mỗi một cử động nhỏ của Severus đều như kéo căng thần kinh James, khiến hắn không thể rời mắt, không thể ngăn mình suy nghĩ xa hơn.

Hắn muốn biết.

Nước mắt y có vị gì?

Nó sẽ mằn mặn, như mồ hôi lấm tấm trên trán Severus mỗi khi y cúi xuống vạc độc dược đang sôi sùng sục? Hay sẽ có chút chua, như những câu nói chua ngoa cay nghiệt y thường vung về phía James? Hoặc có khi, nó sẽ đắng ngắt, như những năm tháng bị bạo hành, bị tổn thương mà y đã nuốt vào lòng? Nếu hắn dùng đầu lưỡi lướt qua làn da y ngay tại nơi những giọt nước mắt kia đã chảy qua, hắn có thể cảm nhận được gì ngoài vị của đau đớn?

Hắn không dừng lại ở đó.

Oh, chất dịch cơ thể của Severus. Nước mắt, mồ hôi, nước bọt, nước mũi, thậm chí...

James khẽ cắn vào môi dưới, một luồng hơi nóng kỳ lạ trườn xuống sống lưng hắn. Ý nghĩ đó không nên tồn tại, nhưng nó đã len lỏi vào đầu hắn, bám chặt như một con đỉa hút máu và kí chủ. Hắn tưởng tượng đến hưng cảm khi đầu lưỡi mình lướt qua làn da tái nhợt của Severus, lần theo từng vệt nước mắt đã khô trên má y. Hắn tưởng tượng đến khoảnh khắc hắn cúi xuống, áp môi vào cổ Severus, nếm trọn thứ muối đọng lại sau mỗi lần cổ y ướt át vì nóng nực. Hắn muốn biết nơi nào trên cơ thể Severus sẽ đọng lại nhiều vị nhất, nơi nào sẽ khiến y run rẩy nhiều hơn khi bị hắn chạm vào.

Nếu hắn có thể chạm vào y, nếu hắn có thể ép Severus dưới hắn, giữ chặt lấy hai cổ tay y và thăm dò từng tấc da thịt y, liệu hắn có thể khám phá hết tất cả mùi vị đặc trưng nhất của y không? Mồ hôi của Severus khi bị hắn ghì chặt xuống sẽ khác gì so với khi y lo lắng cau mày? Nước mắt của y, sẽ ngọt ngào hơn khi đau đớn hay sợ hãi?

James tiến một bước. Gần thêm một chút nữa.

Hắn không nên ở đây. Hắn biết điều đó. Nhưng hắn vẫn không thể rời đi.

Severus đột ngột ngẩng lên, ánh mắt sũng nước đối diện với hắn. Nhưng khi hắn tưởng mình sẽ nhìn thấy đau đớn trong đôi mắt đó, hắn lại chỉ thấy sự ghê tởm.

Severus nhìn hắn như thể hắn là thứ gì đó bẩn thỉu, đáng khinh.

James cảm nhận được ánh mắt đó như một nhát dao cứa vào ngực mình. Nhưng hắn không đau. Không một chút nào.

Hắn thích ánh mắt ấy.

Dù gì đi chăng nữa, đó cũng là ánh nhìn y chỉ dành riêng cho hắn.

Severus nuốt khan, đôi môi mím chặt lại như đang cố nén cơn buồn nôn. Y quay ngoắt đi, đôi vai vẫn run rẩy, nhưng không còn vì khóc nữa.

James cảm nhận từng bước chân vội vã của y, từng nhịp thở gấp gáp như đang cố trấn áp nỗi đau. Hắn đứng im, lắng nghe tiếng gót giày vội vã đập xuống nền đá lạnh lẽo, để rồi dừng lại khi Severus khuất bóng. Hắn không cử động. Hắn không cần làm gì cả.

Hắn chỉ cần biết Severus đang nghĩ về hắn.

Không phải với sự yếu mềm. Không phải với nước mắt. Mà với căm ghét, với sự chán ghét sâu sắc đến mức biến thành ám ảnh.

Và đó chính là điều hắn mong muốn.

James nhắm mắt lại, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên môi. Cảm giác tội lỗi có lẽ đã từng le lói trong hắn, nhưng rồi nó cũng tan biến như một làn sương mỏng. Hắn đã có được thứ mình muốn.

Một phần trong Severus sẽ mãi mãi thuộc về hắn, dù đó có là phần tối tăm nhất.

James Potter nghĩ rằng mình không bình thường.

Nhưng hắn không thể dừng lại được.

Và hắn không muốn dừng lại.