Chapter Text
Mọi người biết cảm giác đắm chìm mãnh liệt vào một thứ gì đó chưa? Cái cảm giác mà mê đắm một thứ gì đó khiến con người ta khó thể đứt ra được.
Như việc mua sách bản giới hạn, các loại máy ảnh độc đáo, sưu tầm các đĩa dvd hay phổ biến nhất hiện nay là đu idol, truyện tranh hoặc anime-một loại phim hoạt hình nhật bản.
Tôi-một con người không có một sở thích hay niềm đam mê nào trong cuộc sống đã rơi vào một vòng xoáy mang tên wiki. Như bao học sinh trung học bình thường nào khác, tôi thường xuyên sử dụng điện thoại của mình.
Trong một ngày nghỉ nọ tôi đã lướt ngang một trang Web mang tên "Lời tiên tri ngày tận thế: Hồ sơ thám hiểm bóng tối". Một trang Web đầy rẫy những câu chuyện kinh dị, rùng rợn được kể qua con chữ mà mọi người có thể cùng nhau gây dựng nên.
À mà tôi là Kim Soleum, một kẻ sợ các thứ kinh dị hay còn gọi là người hèn nhát đích thực. Hình ảnh, âm thanh, video tất cả những gì mà liên quan đến hai chữ "đáng sợ" là thứ tôi không thể xem được. Có lần tôi phải từ chối crush vì không thể xem phim kinh dị cùng người ta, đó là chủ đề bị lôi ra mỗi khi đi chơi cùng đám bạn. Nếu có giải người hèn của năm chắc chắn tôi sẽ đạt giải nhất lắm. Nói hơi nhiều rồi quay lại chủ đề chính nào.
Như tôi đã kể trên, đây là một nội dung dễ thu hút đông đảo thanh thiếu niên dù có gán cảnh báo 15+ và tôi một học sinh hèn nhát cũng không thể rời mắt. Nơi đây đích thị là thiên đường cho những kẻ mê các câu chuyện máu me, rùn rợn, gây cấn và không thể thiếu yếu tố tâm linh. Đặt biệt hơn vì nó được thể hiện qua các con chữ nên kể cả tôi cũng xem được. Còn gì lôi cuốn một học sinh trung học hơn những câu chuyện hồi hộp, đầy táo bạo, gay cấn và mang tính nhân quả chứ. Và tôi từ khi đã dấn thân vào con đường này đã hóa một otaku.
Và hiện tại, tôi đang ở một cửa hàng pop up của trang wiki này đây. Xung quanh toàn là những người chia sẽ những ý tưởng độc đáo qua nền tảng này. Tôi cứ nghĩ rằng sẽ có nhiều người lớn lắm chứ nhưng té ra toàn là những bạn đồng niên nên tôi không sợ mình bị lạc loài ở đây.
Ôi trời...
Cố gắng không nhìn xuống chân mình.
'Sao mà ở đây được trang trí làm đúng chất kinh dị vậy."
Các chủ đề ở đây được sắp xếp rất chu đáo. Có ba khu vực chính
[Công ty Daydream]
[Cục quản lý thảm họa siêu nhiên]
[Nhà thờ ánh sáng bí ẩn]
Các khu vực được chia theo các thế lực chính trong wiki. Ban đầu chỉ là một vài câu chuyện nhỏ về cục quản lý thảm họa nhưng giờ nó đã mở rộng lên rất nhiều.
Cố gắng lướt nhanh những qua những gian hàng, lấy các goods cần mua, ngang qua quầy sự kiện đặc biệt, khi tôi còn do dự thì một nhân viên đã bắt chuyện.
"Này em học sinh ơi! Sự kiện vòng quay may mắn kết thúc hôm nay đấy! Em muốn tham gia không?"
"!!!"
'Thôi tham gia thử một lần vậy.'
"Dạ vâng..."
"Được rồi, em vào hàng chờ nhé."
Chẳng mấy chốc đã đến lượt tôi. Nhìn vào vòng quay đang xoay, tôi chỉ mong rằng mình được một giải nào đó là được. Vòng quay cứ xoay, đến một thời điểm nào đó cây kim màu đỏ chỉ vào ô vàng sáng.
[Giải nhất: hộp quà chính hãng]
"...!!"
"Ôi chúc mừng em!"
Vô số tiếng xì xào, cảm thán và kể cả ghen tị ở đằng sau, nhưng không có cái nào lọt tai tôi. Có lẽ vì niềm vui bất ngờ xảy ra.
"Đây của em đây."
"Vâng cảm ơn ạ.."
Một chiếc hộp đen thẩm với logo màu bạc được đưa vào tay tôi.
'Phải nhanh về nhà thôi'
Trong cơn háo hức chuẩn bị đi về thì một tiếng gọi bất chợt phát ra.
"Này em còn một món quà được sản xuất tại chỗ nữa, em chỉ cần cho chúng tôi biết tên là được!"
Tên ư? Dù gì nó cũng bị rò rỉ lâu rồi. Quan trọng là phải về nhà trước!
"Vâng tên em là Kim Soleum ạ."
"Được rồi! Em chờ chút nhé"
Nhân viên liền chạy qua một cái máy cỡ vừa, nhìn khá giống máy in 3D. Sau một hồi máy nhả ra một lá thư.
[Chương trình đố vui thứ ba]
Người nhận: Kim Soleum
Vai trò: thí sinh
'Hả..?'
"Ôi trời...có vẻ có lỗi rồi."
Khuôn mặt người nhân viên đang tươi cười với tôi có cảm giác bị méo mó một cách bất thường. Miệng kéo dài lên tận quai hàm tạo cảm giác kì dị.
'Gì vậy..!?'
"Chúc em có một hành trình vui vẻ!■■■!"
'...?!'
Một cơn chóng mặt liền ập đến.
Mọi thứ trong tầm mắt tôi chợt nhòe đi, âm thanh dần tan biến. Bỗng chốc một giọng nói truyền đến tai tôi.
[À, Có vẻ các thí sinh đã đến rồi!]
Tầm nhìn được rõ ràng, trước mắt tôi là một bàn tay đeo găng tay trắng, một bộ com-lê màu nâu và một dáng người to lớn!?
Theo phản xạ tôi ngước mặt lên. Ở vị trí đáng lẽ ra là một đầu người thì lại xuất hiện một chiếc ti vi đời cũ.
'...??!'
[Chào mừng các thí sinh của chúng ta! Buổi biểu diễn chuẩn bị bắt đầu vì vậy hãy thể hiện nụ cười rạng rỡ nhất của mình đi nào!]
[😁]
Một biểu tượng hình mặt cười được thể hiện trước mắt tôi.
'Chuyện gì đang diễn ra vậy...?!'
