Chapter Text
Lê Trường Sơn. Bút danh Neko. 35 tuổi. Một thân một mình bay đến Đức lần đầu tiên trong cuộc đời sau nhiều năm mơ ước.
Thủ đô Berlin có tuyết rơi dịu dàng, những công viên ánh sáng lộng lẫy, chợ Giáng Sinh, bia ngon hết sẩy và món thịt heo quay Schweinebraten làm cậu thèm chảy nước dãi.
Những tưởng tượng về chuyến đi làm Sơn không ngủ nổi suốt 24 giờ qua, đến khi đặt mông lên ghế máy bay, cảm giác lâng lâng vẫn làm mắt cậu mở thao láo dù cơ thể đang kêu cứu lắm rồi.
Ngoài ra Sơn còn có một mục tiêu khác, đó là thu thập tài liệu cho cuốn tiểu thuyết tiếp theo.
Nam chính vì muốn trốn tránh mối quan hệ đau khổ nên quyết định đến một thành phố khác để quên đi tổn thương, tình cờ gặp được tình yêu sét đánh, bị cuốn vào mối quan hệ rối rắm với nữ chính và trở về với trái tim vỡ vụn. Đổi lại, anh tìm lại được mục đích sống của mình và trở lại quê hương như một con người khác. Độc giả thích tình một đêm, còn ngoại tình thì dễ có giải thưởng, biên tập viên bảo thế.
Cá nhân cậu chẳng hiểu tại sao một người lại có thể trần truồng với một người xa lạ trong lần đầu tiên gặp mặt, và tại sao hội đồng chấm giải văn học lại thích những tác phẩm có yếu tố ngoại tình, nhưng tình yêu, nữ chính, cuộc gặp gỡ định mệnh hay tình yêu sét đánh gì đó, cậu sẽ về nhà thêm mắm dặm muối sau. Bây giờ, quan trọng là chính Berlin. Vốn dĩ cậu có hiểu gì đâu? Tìm tình yêu đích thực ở một thủ đô đông đúc như Berlin là một nhiệm vụ bất khả thi, nhất là với người hướng nội.
Cơ thể rệu rã bắt đầu tan adrenaline. Mí mắt cậu nặng trĩu khi máy bay dần cất cánh, xuyên qua tầng mây bồng bềnh và tâm trí cậu thả trôi theo những miếng bông xốp bên ngoài. Cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng động cơ máy bay rồi dần dần tan trong màu trắng xóa, mơ màng.
Cậu thấy mình dựa vào thân cây bách và thiếp đi, mùi gỗ trầm thoang thoảng ở đầu mũi, hòa cùng hơi lạnh phả ra trên đầu như đang ở xứ tuyết…
❄️❄️❄️
Cậu lờ mờ cảm nhận cây bách khẽ rũ nhánh xuống đập đập vào vai mình, nói.
“Này, xuống thôi.”
Mắt nhắm mắt mở nhìn sang, ồ, không phải cây bách.
“Ối! Xin lỗi chú!”
Cậu bật dậy làm đầu óc xoay mòng mòng, nhìn qua, người bên cạnh là một ông chú tóc bạc.
Sơn đã dựa vào người ta. Ngủ. Suốt. Năm tiếng đồng hồ!
Lúc Sơn xoắn cả lên vì họ đã đáp xuống Hamad quá cảnh, người bên cạnh chỉ giữ thái độ ung dung, cười trừ. “Chú? Anh chỉ 35 thôi, gì mà chú?”
Bấy giờ cậu mới tỉnh táo nhìn rõ, là một anh chàng trắng bóc với quả đầu vàng dựng lên như nhím (không phải đầu bạc, ánh sáng làm cậu bị nhập nhằng giữa tỉnh và mơ), cười ngố lộ ra chiếc răng khểnh và đôi mắt to. Nói là ông chú thì oan cho anh ta thật, vì khi anh ta cười lên trông trẻ trung và sáng chói hơn hẳn lúc để gương mặt thả lỏng.
Cậu không biết anh ta đi về hướng nào vì lúc đó cậu cuống cuồng sợ lỡ chuyến bay tiếp theo, nhưng lúc ngồi vật vã chờ quá cảnh, băng ghế sát cửa sổ nên bao nhiêu cơn gió lạnh đều lùa vào cái thân già cỗi của cậu, cậu mới bắt đầu lưu luyến mùi bách thoang thoảng bên đầu mũi và bờ vai vững chãi mà người lạ cho mình mượn tạm.
❄️❄️❄️
Sơn co rúm người, vùi mặt vào lớp áo khoác dày.
Berlin mơ ước đang ở trước mặt và chào đón cậu bằng một cơn gió lạnh tạt thẳng vào người.
Thủ đô náo nhiệt vẫn giữ được nét cổ kính trong lòng đô thị hiện đại. Những công trình kiến trúc kinh điển làm người ta choáng ngợp xuất hiện ở mọi nơi trong trung tâm thủ đô, vài quán cafe hiếm hoi có tường làm bằng gỗ khiến cậu thoáng thấy bóng dáng của một thị trấn trung cổ vùng Bavaria. Những người Berlin được bọc trong lớp áo phao dày cộp hững hờ bước qua nhau, người đi bộ, người chạy xe đạp, những âm thanh rì rầm bằng thứ ngôn ngữ xa lạ lảng vảng quanh tai cậu làm cậu thoáng chốc nghĩ mình không được chào đón ở đây.
Bầu trời xám xịt chỉ lộ ra một mảng xanh xanh ở tít đằng sau tòa nhà to lớn, và quan trọng hơn hết…
Không hề có tuyết!
Chẳng manh nha một hạt tuyết nào rơi xuống khi màn hình điện thoại của Sơn hiển thị con số 5°C Berlin tổ chảng.
Hằng năm Berlin chỉ có tuyết từ cuối tháng 11 đến đầu tháng 12, nhưng năm nay, người ta dự báo rằng thành phố sẽ đón đợt tuyết nhẹ vào đúng đêm Giáng sinh. Nhưng, bây giờ đã là chiều 22, bầu trời xám xịt, còn tia hy vọng nào để ông trời đột nhiên quyết định tụt xuống âm độ trong hai ngày tới không?
Đáng lẽ cậu nên nghe lời dân bản địa trên mạng xã hội và bắt đầu ngừng hy vọng về một kỳ tích.
Bầu trời xám xịt làm nỗi thất vọng càng len lỏi sâu vào lòng cậu. Sơn đứng lại, thủ đô vẫn tiếp tục chuyển dịch. Cặp đôi thong dong buôn chuyện ở bàn cafe ngoài trời. Gia đình nhỏ vừa cười đùa vừa tản bộ dẫu trời đang chuyển tối. Gió lạnh thổi qua người đứng chững một mình giữa con phố vội vã.
Mà thôi, là Sơn lựa chọn đi một mình mà.
Cậu hít một hơi thật sâu, quyết định tự thưởng cho mình một cốc cafe nóng sau ba tiếng lượn quanh những địa tham quan của Berlin để tìm cảm hứng. Cậu đi vòng quanh bờ sông Spree xinh đẹp sau khi chốt hạ đây sẽ là nơi nam chính gặp nữ chính lần đầu.
Nam chính tựa vào thành cầu bắt ngang sông Spree. Mặt nước lãng đãng gợn sóng, phản chiếu những tia nắng hiếm hoi cuối ngày còn sót lại từ bầu trời dần ngả tối. Gương mặt khắc những đường nét của cuộc đời không tỏ rõ cảm xúc, chỉ lặng yên cảm nhận vạn vật trôi theo dòng thời gian.
Bỗng từ đằng sau, giọng nói thanh thoát của nữ chính vang lên.
“Cậu bé ngủ gật này?”
Ủa?
“Ô, ông chú trên máy bay?”
Đèn hai bên đường bật sáng, chiếu lên con đường dẫn đến anh. Người đàn ông đứng dưới ánh sáng vàng ấm áp, ngũ quan nổi bật trên gương mặt được rọi rõ. Đôi mắt anh chuyển từ ngỡ ngàng sang sáng rỡ, anh lại nở nụ cười.
“Sao lại chú nữa! Đã bảo anh chỉ mới 35 còn gì?”
Giọng hờn dỗi nhưng chẳng có ý ghét bỏ nào. Người đàn ông cao hơn cậu tưởng, khoác lên mình chiếc áo măng tô đen tuyền bên ngoài cổ lọ, khoan thai tiến lại như một người mẫu sải bước trên sàn diễn. Mái đầu vàng tương phản với phong thái điềm đạm.
“Không ngờ gặp lại em ở đây. Tụi mình có duyên với nhau ha?”
“Đúng là trùng hợp thật…” Cậu cười cười, giấu những đầu ngón tay đang mân mê áo khoác sau lưng. “Xin lỗi nha, hôm qua tôi ngủ sâu quá, làm phiền anh rồi.”
“Đã là gì đâu, cũng là giúp đồng hương mà. Anh là Thạch, còn em?”
“Neko. Với lại… chúng ta bằng tuổi nhau.”
“Cái gì? Trẻ quá!” Anh ngạc nhiên, bật cười. “Cứ tưởng là em bé 2000 nào chứ.”
Cậu biết anh chỉ đùa nhưng tin cậu đi, ở tuổi này rồi ai được khen trẻ cũng mừng trong bụng cả. Hào quang nghệ sĩ bớt chói chang hơn một chút, cậu mới nhìn ra dáng dấp của một người đồng hương bằng tuổi.
“Thạch đi một mình hả?”
“Ừ. Hôm nay Neko đi đâu? Đi cùng nhé?”
Sơn hơi lảng tránh, đánh mắt xuống dòng sông. Những quán cafe cổ điển ven bờ dần lên đèn, mặt nước màu trầm huyền ban nãy chuyển thành tấm thảm nước lấp lánh như kim tuyến.
Lịch trình hôm nay là đi một vòng Berlin, đón tuyết, chui vào một quán cà phê ngồi nghĩ về cuốn tiểu thuyết đến hết ngày. Berlin không có tuyết, cậu đã cưỡi ngựa xem hoa hết mọi con đường nổi tiếng ở đây chỉ trong nửa ngày, và đứng nhìn người Berlin đang sống những cuộc sống của riêng họ.
Cảm giác nghe được tiếng Việt trên đất khách xa xôi thật khó tả, có lẽ vì thế nên Sơn cảm thấy gặp được Thạch trên cầu sông Spree giống như vừa nắm được miếng giữ nhiệt trong túi áo khoác giữa trời đông.
Mãi không thấy Sơn trả lời, Thạch hắng giọng.
“À… Ông đến đây để tận hưởng mà nhỉ? Vậy đi vui vẻ nhé! Biết đâu chúng ta lại gặp nhau tiếp—”
“Khoan đã! Thạch ở đến khi nào? À không phải, ý tui là, tui đi một mình mà, có thể dời sang ngày mai, hoặc ngày tới.”
Cậu cứ nói quàng nói xiên, nói lung tung như thế không biết người ta hiểu không.
Ánh mắt kiên nhẫn ấy vẫn không một giây ngừng đợi cậu.
Chốt lát, cậu lại nhớ về cây bách vững chãi cậu đã tựa vào trong giấc mơ.
❄️❄️❄️
Tòa nhà Reichstag, Museum Island, Alexanderplatz, Potsdamer Platz, Quảng Trường Gendarmenmarkt, Sơn và Thạch thật sự đã đi hết ngần ấy chỗ chỉ trong một buổi tối. Không biết sức mạnh nào đã dẫn họ khám phá liên tục suốt hơn năm giờ đồng hồ không ngơi nghỉ như thế, Sơn thích nghe về bối cảnh lịch sử và những điểm đặc biệt của công trình trong khi Thạch thích để ý kiến trúc và những hoạ tiết được trình bày tỉ mỉ, rõ ràng hai khía cạnh không có mấy điểm chung, nhưng vì cả hai đều là người thích nói và thích nghe nên năm tiếng trôi qua cũng chỉ như ba giây tích tắc. Đến khi bị người ta đuổi cổ bằng âm lượng nổ màng nhĩ, hai người đàn ông mới lững thững đi về, trên đường về vẫn không ngừng nói chuyện.
Trời khuya lạnh hơn. Sơn mở điện thoại, bây giờ là 1°C.
“Lạnh không?” Thạch hỏi, mò trong túi da. “Tui có mang khăn nè.”
Người khác hỏi mới nhớ bản thân để khăn choàng ở khách sạn, Sơn cười ngại, nhận lấy chiếc khăn len đỏ. “Cám ơn Thạch.”
Mùi gỗ bách ôm lấy Sơn, quấn quít bên đầu mũi.
Anh cũng lấy ra chiếc khăn lông tệp màu với măng tô. Không muốn đánh giá đâu, nhưng cậu thấy người này ngựa quá. Và cẩn thận nữa.
“Tại sao Neko lại muốn đến đây?”
Sơn hơi ngạc nhiên. Họ nói rất nhiều về Berlin và những thứ khác, trừ chính họ.
Họ vô thức vội vã băng qua đường khi dòng xe đứng lại, rồi lén thở phào khi dòng xe xẹt ngang lưng đúng lúc vừa đặt chân tới phía bên kia.
“Tui muốn đến một nơi nào đó có tuyết rơi, nhưng đến lúc rảnh thì ở đây không có tuyết nữa…”
“Vậy sao lại là Berlin? Không phải ông nên đến những nơi khác chắc chắn sẽ có tuyết hơn à? Phần Lan hay Cáp Nhĩ Tân chẳng hạn?”
“Chỉ là… nói sao ta…” Cậu lại ngập ngừng, mắt đảo trái rồi đảo phải, ngón tay gõ gõ vào không trung. “Nói vầy thì hơi trẻ con, nhưng từ nhỏ tui đã luôn muốn tới Berlin. Thấy người ta đón mùa đông ở chợ Giáng sinh, tuyết rơi, uống chocolate ấm, tự hỏi mình có được trải nghiệm cảm giác đó khi lớn lên không. Ai cũng có một thành phố mình luôn muốn được đặt chân tới mà đúng không? Berlin là như vậy đó. Ở đâu đó bên trong tui nói rằng có một thứ gì đó đang chờ tui ở đây…”
Cậu hỏi. “Còn ông?”
“Cũng là Berlin. Nhưng vì tui muốn tới đây, chỉ vậy thôi.”
“Chúng ta giống nhau ở nhiều điểm ha...”
Hai người nhìn nhau. “…”
“Xứ lạnh hay xứ nóng? Một, hai, ba!”
“Lạnh!” - “Lạnh!”
“Thích uống cafe hay bia? Một, hai, ba!”
“Bia!” - “Uống bia!”
“Tuyệt vời!!!” Cả hai đập tay nhau. “Chốt! Ngày mai anh sẽ mời bé Neko một chầu! Vậy nhé? Tối mai lại đi chơi nữa nhé? Kế hoạch của Neko là gì?”
“Ờ… chẳng biết nữa. Chắc là tìm một tourguide rồi đi lòng vòng.”
“Vậy tối mai anh qua đón bé. Khách sạn ở đâu?”
“Ở Mitte.”
“Không phải chứ? Tui cũng vậy!”
Đến khi thật-sự cùng đứng trước một khách sạn, cả hai đều không cười nổi.
Thật sự, trên đời này có thứ trùng hợp thế này sao?
Cả hai hoài nghi nhìn nhau rồi im lặng tiến vào khách sạn, im lặng bước vào thang máy, và nín lặng khi cả hai đều vươn tay bấm con số 9.
“…”
Trong hằng hà sa số khách sạn ở Mitte, hai người đồng hương, hữu duyên ngồi cạnh nhau trong chuyến bay, hữu duyên gặp lại nhau trên con phố vô số khách du lịch tấp nập lướt qua, hữu duyên có hàng tá sở thích giống nhau để tán dóc suốt cả quãng đường về tới khách sạn, và, Sơn cảm thấy đây không phải chỉ là hữu duyên nữa, chắc chắn có sự sắp đặt ở đây.
Hai căn phòng sát vách.
“Chà, chào cậu hàng xóm!”
“Ông cố ý tiếp cận tui đúng không?”
“Quá đáng ghê!” Thạch bĩu môi. “Nếu cố ý thật thì thế này lộ liễu quá. Tui giỏi lên kế hoạch lắm, đâu có như Neko…”
“Gì đây? Kiếm chuyện hả?”
Anh cười khì.
Nếu ở cạnh nhau thì quá tiện rồi. Đứng trước cửa phòng bỗng dưng cơn buồn ngủ ập tới, Sơn gật gù khi nghe Thạch hẹn giờ tối mai rồi định đóng cửa đi ngủ ngay. Đúng lúc mở miệng chào một tiếng, Thạch mới cất lời.
“Neko nè.”
Trong hành lang tĩnh lặng, Sơn mới nhận ra giọng Thạch rất dịu dàng.
“Sao?”
“Sáng mai nếu không có kế hoạch gì, Neko đến Alps với tui nha.”
Dịu dàng, nhưng chắc chắn.
Dãy Alps trải dài qua 8 quốc gia từ tây sang đông, những nóc nhà châu Âu phủ tuyết trắng xóa từ đỉnh đến sườn núi, giữa những dãy núi là các thị trấn cổ kính với kiểu nhà gỗ truyền thống, đường phố lát đá và khung cảnh như lạc vào thời trung cổ. Cách nhanh nhất đến đây là đi tàu đến Munich, cộng thêm khoảng thời gian di chuyển từ Munich đến vùng núi hẻo lánh cũng phải mất cả buổi.
Như đọc được lo lắng trong đầu Sơn, Thạch nói tiếp.
“Chúng ta chỉ cần đến huyện Garmisch Partenkirchen là có thể thấy núi từ đó rồi. Sáng hôm sau ta sẽ về lại Munich, và về đây vào đúng đêm Giáng Sinh.”
“Đây là giỏi lên kế hoạch của ông hả?”
“Ông muốn thấy tuyết còn gì? Ở đó chắc chắn có tuyết.”
Nói chính xác hơn là tuyết rơi.
Thạch nói đúng, đã đến tận đây rồi, chỉ cần ngồi tàu vài giờ đã đổi lấy một nửa cơ hội có được thứ mình muốn. Nhưng, phải hiểu cho Sơn, một thân một mình đến vùng núi xa xôi với một người chỉ mới trò chuyện cách đây 6 tiếng trước, nói không lo lắng chắc chắn là nói dối.
“Sáng mai ông có thể qua phòng tui gõ cửa, miễn là trước 4 giờ. Đừng lo chuyện đồ đạc.”
“Ngủ ngon nha Neko.”
