Work Text:
· · ─ ·✶· ─ · · disclaimer · · ─ ·✶· ─ · ·
-
có oc nam x krs; sự tồn tại của anh ta sỉ nhục EQ và IQ của kim rok soo nhưng tôi chỉ muốn nhìn drama 8h tối, đã cảnh báo rồi nên đừng chửi gì tôi
-
kể chuyện lăng nhăng lằng nhằng, thùng rỗng kêu to, sự sỉ nhục mà bộ môn ngữ văn đã đẻ ra.
·✶·
tôi gặp lại em giữa chừng ấy hỗn loạn.
vẫn như ngày nào, tôi nói như thể mình nhớ được mái tóc em dài hay ngắn, đôi mắt em nâu hay đỏ. vẫn như ngày nào, tôi nói vì những gì về em còn lại trong tôi, là ánh nhìn lạnh giá đã khiến trái tim tôi rộn nhịp.
em, giữa chừng ấy hỗn loạn.
đánh mắt nhìn một tôi lăn lóc trên nền đất, chẳng còn liêm sỉ hay phẩm giá, thật bình tĩnh làm sao.
em như một lưỡi dao bén ngót, rạch hồn tôi làm hai.
tôi thẫn thờ nhìn em, vài giây, khi em thấy nhàm chán và bỏ tôi lại.
vài phút, tôi dõi theo bóng lưng em.
rất lâu sau, khi có cậu trai nhảy bổ vào người em, thế là em biến mất.
đó là, cách câu chuyện của đôi ta bắt đầu lại lần nữa, em à.
·✶·
#ct9826
bạn trai cũ của tôi đã có bạn trai mới, tôi phải làm sao đây?
↳ bình luận: còn muốn làm sao nữa hả ba, lơ nhau đi mà sống
↳ trả lời: nhưng tôi nhớ em ấy quá.
↳ bình luận: đờ cờ mờ, thế giới có bảy tỉ- à mà thôi, giờ chắc cũng không còn bao nhiêu mống đâu, thế mà ông và người đó còn sống để mà gặp lại nhau luôn à?
↳ trả lời: tôi nghĩ đó là duyên mệnh.
↳ bình luận: đến hóng drama đêy, sao hai người đá được nhau với cái tình cảm còn nồng nàn của ông vậy?
thực tình, ai biết chứ em?
với tôi, mọi thứ đã ngừng lại từ khoảnh khắc em đứng trên lan can của tòa nhà đó. em hợp nó đến lạ, những cửa kính cũ nát, những dây leo bám tường, em hòa vào hoang tàn và vỡ nát, còn sống nhưng trông như đã chết với cái lạnh lùng nơi em.
kim rok soo, em từng bảo, em được trao cho cái tên ấy với hi vọng em sống xanh tươi như nhành cây kiên cường, vươn mình qua chí đông tàn nhẫn.
cơ mà, em có từng ngẫm lại chăng?
rằng có lẽ em giống tuyết giữa trời buốt ấy hơn là một cái cây.
và vì thế, em chẳng sống, cũng chẳng chết.
chỉ đơn giản là-
“rok soo-”
“rok soo!!!”
“con mẹ cậu choi jung soo, nặng quá!” kim rok soo càu nhàu ngay khi choi jung soo đè oạch cái thân to kềnh càng hai mét có hơn của cậu ta lên người cậu. cậu trông bé tẹo, chẳng khác gì con mèo đen bị chó săn lông vàng cỡ lớn tập kích.
ướt sũng mùi nắng ấm của con chó đó, mèo đen nhỏ meo meo vài tiếng cho gọi là có phản kháng: “cút khỏi người tôi mau.”
“không đấy, làm gì nhau!” choi jung soo nhờn mặt, cậu ta vừa mới tăng ca xuyên đêm, sáng sớm còn phải nghe báo cáo chán ngắt, nhìn thấy kim rok soo đứng bơ vơ giữa chợ có lẽ là niềm vui duy nhất trong ngày của cậu.
nên, cậu phát rồ, với sự tài trợ của dopamine.
kim rok soo ráng đẩy cái mặt bẩn toàn đất là đất của choi jung soo ra khỏi má mình, chỉ để người ta chuyển qua cổ cậu hít hà cái quỷ gì đó. hai bắp tay đầy cơ của choi jung soo siết lấy eo cậu đau điếng, hình như cậu ta sợ xổng tay là kim rok soo bay tít tận đâu.
được rồi.
kim rok soo trước giờ luôn là người biết thân biết phận.
một hậu cần, với không sự trợ giúp nào đến từ bên ngoài, đánh thế đ*o nào lại một tiên phong?
“… nhóm trưởng…” kim rok soo rên rỉ, sự cầu cứu cuối cùng gửi đến nhóm trưởng tạm thời vĩ đại trong lòng cậu, người đang công tác ở phương xa.
“đừng có nhắc đến thằng đàn ông khác trong khi tôi đang ở với cậu chớ?”
“choi jung soo, người ta nối dây điện lại méo phải để cậu xem mấy cái phim tổng tài nhảm nhí đó đâu.”
“hahahhahahaha.”
#ct9836
em ấy tan chảy trong vòng tay của người đàn ông khác.
tôi phải làm gì đây?
↳ bình luận: vải loz đến hẹn lại lên.
↳ bình luận: tôi cá là thằng cha này sẽ góp ít nhất năm cái confession nữa cho coi, tình yêu bi lụy vĩ đại trường trung học phổ thông của chả.
↳ bình luận: giải trí vãi lờ, cùng nhau cảm ơn nhỏ choi jung soo vì đã đào cái trang confession của công ty lên từ bãi rác nào.
↳ bình luận: hahahahahhaha, đờ cờ mờ đ hiểu sao nó lên đây để xin ý kiến dỗ thằng kim rok soo luôn ạ.
↳ trả lời: chuyện là sao vậy ạ?
↳ bình luận: há, không tập trung chuyên môn nhớ thương người cũ à?
↳ bình luận: gửi bà con cái suộc ôn bài nha🔗 #ct1108: bạn cùng phòng muốn chuyển qua nhà sếp tui ở vì tui lỡ ăn mất cái pudding của bạn í—
↳ bình luận: tbm cười sảng =)))))) anh già lee soo hyuk đang yên đang lành bị kéo vào cái tình iu chíp bông nở muộn của tụi nó =)))
↳ bình luận: ảnh làm gì mà bị kéo vào hả bà, ảnh ở trong đó sẵn mà 🥰 tình tay ba đỉnh nhất cái đội 1 đó luôn
↳ bình luận: cả công ty luôn nha cu, chắc ba ảnh thấy không ai sánh được với mình nên quyết định yêu nhau cho lẹ.
↳ trả lời: cậu ấy vẫn không thay đổi
↳ trả lời: vẫn nhỏ nhen như vậy.
↳ bình luận: xàm cứt gì đấy?
“thằng đó là ai vậy?”
“ai?”
“cái thằng đang nhìn cậu ấy.”
lại nữa rồi, em lại liếc nhìn tôi, đôi mắt chẳng có chút cảm xúc đó.
cảm thấy phiền chán bởi sự hiện diện đã khiến em đau khổ, em quẹt tắt điếu thuốc đỏ còn non nửa lên lan can, định bụng ném đi, thì cậu trai cạnh em lại cướp đi mất.
“làm gì?” kim rok soo nhăn mày.
“vật tư khan hiếm, tái sử dụng.” choi jung soo cười nham nhở. kim rok soo chẳng biết đây có phải tật xấu của cậu ta không nữa, thuốc lúc nào cũng phải giật từ mồm cậu mới thấy ngon à?
“cậu không thấy gớm hả?”
“tôi đang bảo vệ trái đất đấy nhé?”
tôi nói đến đâu rồi, em nhỉ.
em giống như tuyết trắng, khi tôi ngước nhìn, đôi mắt tôi dường như rát buốt vì cái lạnh từ linh hồn đầy vết xước của em. đó là ngày đầu ta gặp nhau.
say đắm cái mong manh sẽ tan khi xuân đến, tôi đã vươn tay-
“chậc.”
choi jung soo đột nhiên tặc lưỡi, khó chịu quàng vai kim rok soo, kéo cậu vào lòng mình.
để chạm đến em.
“thứ chó má gì kia?” tiên phong xuất sắc đội 1 giận ra mặt, hai mày xoắn tít lại vào nhau. bao nhiêu vui vẻ khi làm phiền được cậu hậu cần đã biến mất sạch. cậu chạm tay vào bao kiếm còn chưa lau hết máu, cái mùi tanh tưởi thoang thoảng ròng một đêm khơi lại sát ý chưa nguội của choi jung soo.
choi jung soo là một kẻ dễ tính và hiền lành cho đến khi ai đó quyết định gây sự với người mà cậu ta coi trọng.
đội 1.
lee soo hyuk,
đặc biệt là kim rok soo.
một con boss ẩn với ba chế độ chơi: khó - cấp địa ngục - và mày sẽ chết khi nhạc nền vang lên, lưỡi kiếm của cậu đã định sẵn là để chém chết bất kể thứ gì có mưu đồ chạm đến vị trí “đầu não” của đội 1.
một tên lạ mặt lạ mùi, dùng những mười lăm phút đồng hồ chỉ để quan sát cảnh bọn họ “ân ái” với nhau, sau đó đột nhiên vươn tay lên trời, như thể muốn tóm lấy kim rok soo, rõ ràng đã nằm vào danh sách cần đánh cho tàn xác của cậu rồi.
“đừng.”
ngay khi choi jung soo chuẩn bị hứa hẹn với tên kia một tuần nghỉ dưỡng đắt đỏ tại resort năm sao bệnh viện đại học quốc gia seoul, thì người trong lòng cậu đã nhanh chóng ghì cái lưỡi kiếm nguy hiểm của cậu xuống.
kim rok soo nói nhỏ: “người quen cũ.”
“cậu quen cái thứ quái đản gì vậy?” choi jung soo đúng là ỷ sủng mà kiêu, chưa thân với người ta đủ mười năm tình bạn vàng, đã bắt đầu muốn quản trời quản đất quản kim rok soo chơi với ai ở quá khứ.
“chả biết, chắc nghiệp quật.” kim rok soo trả lời lạnh tanh: “tôi với thằng chả hẹn hò được một năm thì tôi bị đá.”
“?”
“sau đó tôi có phang gạch ống vào đầu hắn ta.” để tránh choi jung soo hiểu nhầm mình là kẻ không đàng hoàng, kim rok soo còn tốt bụng bổ sung: “tôi có trả viện phí nhé.”
“??”
“đại khái là chia tay không êm lắm nên thằng âm hồn bất tán kia tìm tôi gây sự.”
ba câu, tóm tắt toàn bộ bệnh sử tiền sử, viết ra một cái chẩn đoán sơ bộ chấn động lòng choi jung soo bé bỏng. và do chưa có cận lâm sàng, lính không-còn-mới-lắm kim rok soo biện luận chẩn đoán phân biệt khác: “hoặc là tình hình thế giới khiến hắn đủ điên để tìm tôi nối lại tình xưa.”
điều trị, nguyên tắc tối thiểu nhất để đối xử với người yêu rất cũ: “lơ thằng chó đẻ đó đi.”
“tôi không muốn nghe cái văn của thằng đó tí nào.”
“???”
choi jung soo không kìm lòng được mà siết chặt kim rok soo trong tay mình, lần này thì đến cọng tóc của cậu cũng tuyệt đối không chìa ra cho người ta xem. cậu dùng toàn bộ sự hoang mang của đời mình để bật ra một câu hỏi:
“cậu từ từ, kim rok soo, cái gì gọi là cậu với cái thằng chó chê mèo mửa đó hẹn hò hả???”
·✶·
#ct9881
bạn cùng phòng của tôi có người yêu cũ??????????????????????
đờ cờ mờ, thằng đó còn xấu kinh hồn, trông cũng ngu nữa, sao mà cưa đổ được bạn cùng phòng của tôi vậy?????????????????????
em trai lớn rồi nên vào tuổi phản nghịch hả trời??????????????
↳ bình luận: người yêu cũ của bạn nhóc ở #ct9836 hả? ba đứa bây mới gặp nhau hay gì? rồi nó động gì vào “bạn” cùng phòng của mày hở?
↳ bình luận: choi jung soo hay thật, viết có ba đoạn bốn dòng mà lộ hết nhân vật tình tiết truyện cmnr.
↳ bình luận: không hổ danh là tân vương nằm vùng năm ấy, kim rok soo nằm vùng một tuần không sao, cậu ta vào một ngày đã bị truy sát =)))))))))))))))
↳ bình luận: hình như vào sáng, trưa đã thấy giấy truy nã rồi á môm =))))))))
↳ bình luận: chắc thế rồi, mới chạm mặt nhau phát là #ct9881 với 🔗#ct9882 gã đàn ông đó quá tốt với em, em với cao như thế- lên cùng một lúc luôn
↳ trả lời: ???????
↳ bình luận: lổ rồi lổ rồi, trong vòng mười giây phải có thông tin của thằng đó cho tổng tài choi jung soo!
↳ bình luận: thư ký kim rok soo đâu!
↳ bình luận: báo cáo, đang ở trong lòng tổng tài rồi ạ!
↳ bình luận: hahahahhahahhahahahahhahaha.
choi jung soo - đang ôm kim rok soo trong lòng để sưởi ấm: …
cái diễn đàn vớ vẩn.
hai người bạn thân ôm nhau thì có cái gì mà cười chứ? họ không nên tập trung chuyên môn và giải đáp thắc mắc cho cậu về thằng quỷ chê ma hờn đấy à? kim rok soo nằm ngoan để cậu ôm eo sau khi đọc một cuốn tiểu thuyết yêu thích ăn hết bát cơm nhà họ phỏng?
chắc là họ ghen ăn tức ở thôi.
họ cũng đâu có một người bạn thân chân tay bị lạnh khi mùa đông tới, và cần nằm ủ trong chăn với mình để tăng thêm tình cảm bạn bè thắm thiết chứ.
choi jung soo buồn ngủ lắm rồi, thề, cậu chỉ muốn kệ xác cái tên hoang tưởng đó đi và ấp kim rok soo nằm tới chiều mai thôi, nhưng cái tiêu đề của #ct9882 khiến cậu sục sôi ý chí vào chửi lộn quá đi mất.
thế là, dỗ dành kim rok soo lầm bầm “jung soo… đi ngủ…” bằng mấy câu sắp rồi, sắp ngủ rồi, choi jung soo đã chuẩn bị tinh thần cho một trận đấu khẩu online cực căng đến sáng
nhưng mà, cậu dừng khoảng chừng là ba giây:
#ct9882
gã đàn ông đó quá tốt với em, em với cao như thế, tưởng chừng bản thân sẽ trở thành mặt trời sao?
em là tuyết trắng giữa trời hạ của tôi. tôi đã yêu một em bé nhỏ và đê hèn, nhưng cũng thanh cao và kiêu hãnh như thế.
em đã từng được đôi tay tôi ấp nóng, nhưng rồi ta đã rời xa nhau bởi bãi bể nương dâu, … xem thêm.
↳ bình luận: @lee_nhómtrưởng1 đại ca, đại ca.
↳ bình luận: @lee_nhómtrưởng1 thằng jung soo chưa chém đâu đại ca.
↳ bình luận: @lee_nhómtrưởng1 còn tươi mới nóng hổi nha đại ca.
↳ lee_nhómtrưởng1 trả lời all: đã đọc ✅
↳ lee_nhómtrưởng1 nhắc @đến_hóng_chuyện_nhómtrưởng2: khóa bình luận của bài đăng này giúp tôi, cảm ơn trước nhé.
↳ @đến_hóng_chuyện_nhómtrưởng2: vãi ò… thích rồi, chúc chủ thớt bình an nhé.
❗chỉ có quản trị viên mới có thể bình luận bài đăng này.
↳ lee_nhómtrưởng1 bình luận: jung soo, chờ anh mày về, đừng có để rok soo thấy mấy thứ nhảm nhí này.
↳ lee_nhómtrưởng1 bình luận: còn bạn đăng bài, tôi thành tâm mong bạn sống sót cho đến khi chúng ta gặp được nhau, nhé?
choi jung soo: … hay lắm, một dòng gửi mình, dòng khác trông như gửi người ta nhưng cũng là nhắn mình giữ cho con chó đó còn thở mà?
tiên phong hùng hổ nhất đội 1 lập tức làm dấu thập giá, gập máy tính ôm kim rok soo ngủ thẳng.
nhìn mấy thứ đáng sợ như sự dịu dàng của anh soo hyuk sẽ gặp ác mộng cả đêm đấy.
·✶·
choi jung soo thẫn thờ nhìn người đàn ông đã nhắn cậu rằng chờ anh về, tưởng chừng lâu lắm, nhưng hóa ra trưa nay đã hạ cánh xuống sân bay tư nhân của công ty.
… ảnh sẽ không vì tư mà bỏ công đâu ha?
ha?
“nhóm trưởng.” kim rok soo nhíu mày nhìn lee soo hyuk, dáng vẻ như bà vợ cằn nhằn ông chồng không nên nết của mình, người lúc nào cũng vác một cái thân tàn tạ về cho vợ thương vợ xót: “anh trở lại sớm thế làm gì?”
sao không ngủ cho đủ rồi hẵng quay lại?
ý cậu là thế, thật không thể hiểu nổi suy nghĩ của mấy kẻ cuồng công việc, thế mà anh ta dám bảo với cậu là anh muốn thành một thằng lười biếng đó.
lee soo hyuk cười ha hả, liếc mắt cảnh cáo choi jung soo đang đứng đực ra bên cạnh đừng có bép xép mồm miệng, tay thì xoa xù mái tóc của kim rok soo: “anh nhớ mày nên về đó, không vui à?”
“anh gớm quá.” kim rok soo ghét bỏ ra mặt, nhưng cứ để anh vò tung đầu cậu lên.
“thằng ranh con.” lee soo hyuk mắng yêu, còn búng trán kim rok soo một cái. đoạn, anh ngoắc tay với choi jung soo: “lại đây thằng quỷ, anh đã nghe báo cáo nhiệm vụ của mày rồi đấy nhé?”
“dạ?”
“mày đừng có dạ với anh.” nhóm trưởng đội 1 cười mỉm chi: “rok soo đã báo rồi, mày rõ ràng phải đi tù tì mười ngày liền, thế mà mới bảy hôm đã gặp cái mặt mày ở đây.”
đồ phản bội!
choi jung soo quay lại trừng mắt với kim rok soo ngay tắp lự. cậu không ngờ tên ăn cháo đá bát này lại đối xử với cậu như thế! cậu ta còn nhớ tối qua cậu ta rúc vào thịt với mỡ của ai để ủ ấm không đó!
kim rok soo, không thèm biết.
giống như loài hồ ly tinh thích phá hoại hòa bình quốc gia, cậu quyến rũ nhà cầm quyền bằng cách bước vào khoảnh không mà chỉ cần người ta dang rộng tay là có thể chiếm được cậu, thổi gió bên tai mà thầm thì: “trật khớp tay, nứt xương chân, chấn động não.”
“ba lần.”
“choi jung soo.”
kim rok soo đã thành công.
“dạ!”
đừng có nói nữa thằng khốnnnnnn! ánh mắt choi jung soo như tóe lửa tình, cụ thể là tình đồng chí sống chết sao bạn bỏ tôi.
cậu chỉ muốn quỳ xuống cầu xin kim rok soo đừng có bôi thêm bất kỳ tội lỗi nào nữa, vì đón chờ cậu có lẽ là bảng kiểm điểm năm ngàn chữ cậu ghét viết nhất trần đời, cùng với hai ngày thứ bảy chủ nhật tăng ca bị lee soo hyuk đập chết dở trong phòng tập luyện.
“ngài lee soo hyuk!”
đương lúc lee soo hyuk định trao đổi một chút về bài tập về nhà sẽ có của choi jung soo, thì có giọng nói của người đàn ông trung niên xen vào giữa.
kim rok soo nhăn mày, cậu quay đầu đứng chắn trước lee soo hyuk: “ngài kim do-yoon, tôi nhớ là mình đã thông báo lịch hẹn của chúng ta vào lúc bốn giờ chiều nay?”
“à, cậu kim…” không ngờ một đứa thành viên trong nhóm lại dám hỏi thẳng mình như thế, gã đàn ông giận mà không dám tỏ vẻ: “tôi mong gặp mặt ngài lee quá nên đã đến sớm hơn một chút, chắc là ngài lee sẽ không để ý đâu nhỉ?”
rặt một ý ông lớn không quan tâm thì tới chỗ cậu xía vào, hoàn toàn coi kim rok soo là một tên chạy vặt không hơn.
nhưng đáng tiếc, lee soo hyuk không đi theo lề thói giao tiếp của lão ta, ruột anh còn thẳng hơn ngựa: “cậu ấy bảo ông chờ đến chiều thì chờ đến chiều. chúng ta có quen gì nhau trước đâu mà mong ngóng thế?”
“với cả,” lee soo hyuk đặt một tay lên vai kim rok soo, ôn tồn kéo cậu về cạnh anh. anh cởi áo măng tô ra, đắp lên vai cậu. anh đã về sớm hơn giờ dự kiến đâu đó bốn tiếng, lúc nhận tin, kim rok soo chạy vội lên đón anh mà chẳng mặc thêm cái áo nào đàng hoàng cả, mà gió sân thường thì cứ lồng lộng.
lee soo hyuk không thích nhìn kim rok soo bị lạnh.
anh cười, nhưng không phải với kim do-yoon, mà là vì kim rok soo dẫu đã cao lên rồi nhưng thân cũng chẳng được bao nhiêu thịt, một cái áo của anh là đủ che hết thân cậu, vác cậu lên vai một phát là có thể bắt cóc mang về nhà rồi.
chẳng biết có phải vì suy nghĩ đó hay không mà giọng lee soo hyuk ấm hẳn, lời ngông cuồng buông ra càng giống vài câu thủ thỉ giữa vợ chồng: “lúc tôi đi vắng, mọi việc là rok soo quán xuyến cả.”
anh đùa: “đến tôi cũng phải nghe cậu ấy đó.”
nhưng đó là sự thật.
với tư cách là “đầu não” duy nhất của “thân”, kim rok soo tự giác nhận công việc mà cậu cho là nhẹ nhàng nhất: nắm toàn bộ thông tin và hỗ trợ lee soo hyuk khi cần thiết. dần dà, dưới sự chiều chuộng vô tội vạ của kim rok soo, anh đâm lười không muốn quản nữa.
kim rok soo nói gì anh biết nấy.
quả là một đôi đát kỷ trụ vương thời hiện đại
đội 1 còn kháo nhau rằng họ đã làm việc dựa vào 100% sức mạnh niềm tin chứ chẳng có chút nền nếp nào.
cụ thể là niềm tin giữa lee soo hyuk và kim rok soo.
kim do-yoon tái mặt, liếc xéo nhìn gã nhân viên đã cung cấp thông tin vớ vẩn cho mình, làm ông tưởng kim rok soo chỉ là hạng tôm tép. giờ thì hay rồi, đắc tội cả người đại diện lee soo hyuk, mà còn trước mặt nhóm trưởng nhóm một nổi tiếng bao che thành viên.
kim rok soo nhìn lee soo hyuk đang tủm tỉm cười, lại nhìn phía đối tác đổ mồ hôi mẹ mồ hôi con, âm thầm thở dài một hơi.
cậu, thực tình cũng chỉ là một thành viên bình thường thôi mà.
đừng có nhét thêm việc cho cậu chứ.
từ đâu mà ra cái vụ cậu quán xuyến mọi việc vậy, nhóm trưởng đang công khai nô lệ hóa cậu đấy à?
nhưng đâm lao quả thực phải theo lao, cậu siết nhẹ tấm măng tô ấm áp của lee soo hyuk, lùi lại phía sau và đứng ngang hàng choi jung soo.
không giống cậu, người chỉ có cái danh hão, choi jung soo là đội phó đích thực của lee soo hyuk, người mà không lâu sau nữa theo dự tính của kim rok soo, sẽ trở thành nhóm trưởng thay anh.
cạch.
tiếng gươm rời vỏ.
cạch.
và rồi tra vào.
choi jung soo thờ ơ đùa với lưỡi đao có thể gầm vang một khoảng trời của cậu ta. khác hẳn với lee soo hyuk vẫn tự nhiên và thoải mái, choi jung soo lại đang ghim chặt ánh nhìn lạnh lẽo của cậu ta vào kẻ khép nép cúi đầu sau lưng kim do-yoon.
gương mặt này, không lạ chút nào đâu.
lee soo hyuk không rõ suy nghĩ của choi jung soo, và anh cũng chẳng định cãi nhau sau một hồi công tác mệt nhọc. làm người mà, không nên dồn người khác vào chỗ chết. anh đưa tay, ra hiệu cho gã đàn ông xấu số: “hẹn chiều gặp lại.”
kim do-yoon bắt được tín hiệu, lập tức đưa hai bàn tay đón lấy tay của lee soo hyuk, vội dạ vâng.
chuyện lúng túng cứ thế được giải quyết.
chỉ là lúc họ định rời đi, choi jung soo đột ngột nắm áo măng tô của lee soo hyuk, trùm lên đầu kim rok soo. sau đó, cậu ngựa quen đường cũ kéo người ta vào lòng mình, kiếm đồng thời rời vỏ nửa khúc.
tiếng gầm gừ của white miru nén chặt thứ không khí vốn thoáng đãng của tầng mười ba sân thượng.
chẳng còn may mắn khi cách nhau cả một tầng lầu, lần này, bạn trai cũ của kim rok soo đã được nếm trải trọn vẹn uy áp của năng lực gia cấp 1 choi jung soo, người mà, suy cho cùng, cũng chẳng khác gì loài quái thú trong đêm rừng tĩnh mịch.
đồng tử của gã đàn ông thít lại, run lên, hoảng sợ.
trong cái hoảng sợ đó, lại ẩn chứa chút không cam lòng. vì gã lại chứng khiến cái khoảnh khắc kim rok soo bị giấu đi, bị cướp mất, tan chảy trong lòng người đàn ông khác. cậu chấp nhận sự bảo vệ kín kẽ của người ta mà chẳng buồn giãy dụa.
đó là những thứ chưa từng xuất hiện nơi năm tháng tươi đẹp của họ.
“mày, không biết điều đến thế à?”
con cáo giật mình thon thót khi nó nghe tiếng răng nanh kẽo kẹt của loài sói hoang, nhắc nhở nó rằng ai đang canh giữ loài hoa thắm đỏ.
“đừng có nhìn cậu ấy nữa, thằng chó.”
choi jung soo buông lời thô tục: “tao sẽ khoét mắt mày ra đấy.”
không giống kim rok soo mảnh dẻ chỉ có mỗi đôi mắt là bén sắc, cái thây hai mét có hơn của choi jung soo chỗ nào cũng tua tủa gai nhọn, mà kim do-yoon giỏi nhất là biết ai có thể chạm, ai thì không. ông nhanh chóng đè đầu tên nhân viên xuống thấp, rối rít xin lỗi: “thằng này nó mới, mong cậu thứ lỗi cho.”
ông rít qua kẽ răng: “xin lỗi mau.”
bấy giờ, gã đàn ông mới hoàn hồn, cũng nhỏ giọng: “thứ lỗi cho tôi.”
choi jung soo cũng chẳng muốn ở lâu thêm, cứ có cảm giác ánh mắt nhơ nhớp ấy có thể trườn lên vạt áo tinh tươm của kim rok soo bất cứ lúc nào. cậu bế kim rok soo lên bằng một tay dễ như bỡn, nhanh chóng nối gót lee soo hyuk đi mất.
“xui xẻo.” cậu lầm bầm với anh soo hyuk: “tối nay mà thấy thêm bài nào-”
“jung soo.” lee soo hyuk nhắc. thế là choi jung soo phanh ngay tắp lự: “dạ!”
kim rok soo thò đầu ra từ áo của anh, mắt đỏ nâu tròn xoe trông đến là vô tội: “mấy người lại bàn chuyện gì đó?”
“gọi hyung thì anh nói cho.”
“nằm mơ.”
“con nít thì đừng hỏi.”
“choi jung soo cậu lớn hơn tôi được mấy giờ hả?”
·✶·
lee soo hyuk rất săn sóc thành viên đội anh, nhưng anh cũng chẳng rỗi hơi đâu mà quan tâm từng người một. trưởng thành cả rồi, anh cũng chẳng cần cầm tay cho họ được, chuyện nhỏ tự xử, chuyện lớn anh lo, luôn là thế.
ngoại lệ không là duy nhất của anh, vì lee soo hyuk có đến hai thằng ranh con để chăm bẵm, là con chó vàng choi jung soo không biết khi nào sẽ giật dây xích chạy mất, và mèo đen kim rok soo chẳng chịu gọi anh một tiếng “hyung”
nghe thế nào cũng thấy vấn đề của choi jung soo nguy cấp gấp một trăm lần.
nhưng lee soo hyuk lại chẳng lắng lo cho choi jung soo nhiều như anh đoán.
nhớ ngày cũ gặp lại nhau, rõ là anh đã từng thảng thốt đến nhường nào.
cậu trai ấy giống anh đến lạ, với thanh kiếm mài mới dắt trên hông, như dắt theo hoài bão lớn lao gửi đến thế giới.
vậy sẽ có lúc cậu mỏi mệt hệt anh của năm tháng ấy không?
sẽ có lúc cậu muốn từ bỏ và quẳng đi mọi thứ tạo nên cậu chứ?
anh không rõ, và cũng chẳng muốn nghe đến lời khẳng định, nên anh định bụng sẽ trông cậu thật kỹ. anh sẽ nói với cậu những gì anh đã nói với mình trong những đêm dài miên man đó, anh sẽ dạy cậu những tín điều đã đứng vững lòng anh sau biết bao sụp đổ.
anh sẽ dạy cậu máu xương của anh, để cậu-
“đứng lên.” anh gằn giọng khi chém xuống người choi jung soo một cú hung bạo.
đừng có chết khi còn đang sống.
“tha em….” choi jung soo quằn quại dưới lưỡi kiếm vô tình của lee soo hyuk, chưa cần đến quái vật, với cái cường độ luyện tập kinh tởm thế này, cậu có thể sẽ chết thật không chừng.
“anh ơi em còn rok soo mà!” cậu kêu trời không thôi, lee soo hyuk chạy vọt đến thì cậu lăn sang bên tường, cầu xin sự tha thứ từ anh trưởng nhóm chẳng hiểu sao mà phát khùng: “tụi mình còn rok soo mà!”
thế là lee soo hyuk sực tỉnh.
anh chợt nhìn lại bầu trời đêm đã hoài ám ảnh anh ngày đó.
trời vẫn tối đen, sao trời vẫn lạc, nhưng có đôi mắt đã thắp nên ánh sáng.
nó, chăm chú nhìn anh từ rìa ngoài sân tập, rìa ngoài hỗn loạn, rìa ngoài phong ba, đôi mắt rực lên một sắc rỉ đỏ tựa máu.
tuy rằng, cũng non nớt.
nhiều sai phạm.
có lúc cũng bị lôi vào, có lúc bất lực chẳng làm được chi.
nó vẫn chăm chú nhìn lên anh.
bình tĩnh, mà lại ngông cuồng, kim rok soo từng đưa ra vô số mệnh lệnh, nhưng chung quy cũng chỉ là một trong tai lee soo hyuk:
“đi theo tôi.”
đi cùng tôi.
kế hoạch nối liền với kế hoạch, thế là đường lại kéo thêm đường, cho đến khi nó dẫn đến đích đến quen thuộc với anh, lời nói dối anh đã lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.
chúng ta sẽ sống.
cái gọi là còn sống của chúng ta,
cứu những gì có thể cứu, dựng xây những gì đã đổ vỡ, buồn cái thế sự vô thường, ngày nay qua ngày khác-
“lật tung hết lên là được.”
và thêm những bữa phát điên có điều kiện.
làm những điều mình thích.
giành giật đáp án mình muốn nghe.
“tụi mình đông mà, sợ chó gì.”
cùng với nhau.
mệt lả sau khi hành hạ choi jung soo đến “chếc”, lee soo hyuk vờn phần mái hơi quá mắt của kim rok soo. tóc cậu dài nhanh lắm, chớp mắt một tháng đã phải cắt lại.
anh nằm xả hơi trên đất, còn cậu thì cúi lưng nhìn anh, nói lời tuyệt tình khi ánh nhìn lại mềm mại không tả xiết: “không luyện thêm à?”
mỉa mai cái nỗ lực làm con sói cô độc trẩu tre của anh.
“mệt rồi, mày muốn anh chết hở thằng khốn?”
anh cười.
thế là đôi trăng tròn khẽ cong cong.
hôm nay chẳng khác hôm đó, bỏ quên choi jung soo nằm ngủ khò hoặc đi mua đồ ăn ở đâu đâu, lee soo hyuk vọc lọn tóc đen rơi rớt trên gáy của kim rok soo như một thú vui tao nhã.
kim rok soo bận rộn với tập tài liệu mới, ngang giọng khịa anh: “chẳng phải về sớm tăng ca à?”
“ôi ranh con, anh còn chưa uống được ngụm nước.”
kim rok soo quắc mắt, ý bảo, do anh chọn anh còn than thở gì, rồi quẳng cho anh một lon cà phê cậu mua tạm sáng nay.
“nước?”
“chiều họp sớm.”
“không tính tha cho anh mày ha?”
“nhóm trưởng bảo tôi toàn quyền quyết định mà”
chậc, con cá nào cũng phải trả gió. lee soo hyuk liếc qua phần “thương vong” trong tờ giấy kim rok soo đang cầm, tên mình được thiếp vàng đầu tiên, le lưỡi.
bị giận mất rồi.
anh bật nắp lon, rõ to, ý đồ làm màu tỏ vẻ đáng thương rõ rành rành, thế mà kim rok soo vẫn quay ngoắt lại, giật lon cà phê từ tay anh.
cậu khẽ mắng: “điên.”
lại thêm: “anh làm nhóm trưởng hay tôi? nói gì cũng theo nghe mà được à?”
“thế anh làm nhóm trưởng thì có được nghe chuyện cũ của nhân viên không?"
“chuyện gì?” kim rok soo nhíu mày, không rõ mạch não của lee soo hyuk lại giật đường nảo đường nào.
“cậu và người yêu cũ của cậu?”
kim rok soo tròn mắt như nghe được chuyện lạ.
“bình thường anh đâu lắm chuyện thế này?”
“tôi hơi bị thích hóng drama tình ái nhà người ta đấy nhá?”
“thế đội phó đội ba ngoại tình với thành viên dưới trướng rồi cả cái nhà đó chơi 3P với nhau anh đã biết chưa?”
“v*i.” lee soo hyuk nghệch mặt, vội hỏi lại: “thật không?”
“thích nghe ngóng mà, tự đi xác nhận đi chứ.” trên đời có một loại người đáng ghét, gọi là chim khôn hót tiếng rảnh rang, người khôn ăn nói nửa chừng, và đó là loại người kim rok soo thích vào vai nhất.
lee soo hyuk há mồm.
phắc, anh muốn nghe vải.
nhưng nhóm trưởng nhóm 1 đi buôn chuyện của nhóm phó nhóm 3 thì còn ra thể thống gì?
anh chỉ biết đau khổ cầu xin: “rok soo ơi…”
“hừ.” nhìn anh khốn đốn vì tò mò, kim rok soo hài lòng hẳn. cậu dùng tài liệu tát nhẹ lên má anh: “họp xong thì kể.”
“thế chuyện của cậu thì sao?”
“…”
“rok soo, cậu vẫn chưa trả lời cậu hỏi của anh.”
lee soo hyuk rất săn sóc thành viên đội anh, nhưng ai cũng biết anh dành nhiều thời gian cho choi jung soo và kim rok soo hơn cả.
một đứa, lee soo hyuk sợ nó trở thành anh những ngày đầu họ gặp nhau.
đứa còn lại, anh sợ đủ thứ.
sợ nó cáu giận với anh, sợ nó cầm thẻ anh tiêu sạch tiền. sợ nó nhân lúc anh ngủ mà bện tóc anh thành bánh quai chèo, hoặc khi anh vừa quay đầu cái một, đã kéo thêm đồng minh đi bày vài trận lớn mà anh không biết thu dọn từ đâu cho phải.
thằng ranh con.
anh sợ, khi nó lẳng lặng giương mắt, màu máu rỉ vốn hun đúc từ biết bao dấu thương chợt phai nhạt. hơi thở nó đặc quánh, nhưng môi lại mím chặt.
anh sợ.
anh sợ nỗi buồn không biết nói thế nào cho phải của kim rok soo.
“… nhóm trưởng dai như đỉa ấy.”
lee soo hyuk bật cười, tay rỗi rãi nắm lấy những đầu ngón chớm lạnh của kim rok soo. anh mắng: “mày nói anh thế hả?”
“có kể không?”
“… cũng chẳng phải chuyện gì mới lạ.”
·✶·
#ct9896
em KHông phảI Thế này. em không nên ThẾ.em làm sao mà Như vậY.em khÔng phảI thế nÀY, em khÔNg nên thế, em làm sao mà như vẬy. em không phải thế nàY, em không nên thế, em làm SAo mà như vậy. Em khÔng phải ThẾ nÀy. em KHÔNG nênthế. em lÀm sao mà Như vậy. em không pHải thế này, em không nên THẾ, em làm sao mà như vậy. Em KHÔng phải thẾ này. em không nên thế. em làm sao mà như vậy… xem thêm.
❗bài đăng của bạn đã bị từ chối vì vi phạm quy tắc của trang.
“… cái quái gì đây?”
“mày mù chữ à?”
gã đàn ông đang bối rối trước màn hình điện thoại đang hiện lên thông báo của hắn ta, giật mình quay đầu về phía giọng nói có đôi chút quen thuộc với gã, sau đó, gã đần mặt ra.
không khớp.
câu từ thô lỗ, dáng vẻ lạnh lùng, không khớp rãnh với hình ảnh gã thấy ở phòng họp ban chiều.
ấn tượng của gã về lee soo hyuk trộn lẫn rất nhiều chi tiết khác nhau. từ “anh già” mà người ta nhắn trên diễn đàn, hóa ra lại là người đàn ông mà nếu không nhắc đến tuổi ba mươi của anh, thì cũng chẳng tài nào đoán được vết thời gian từ khuôn mặt lịch lãm tuấn tú đó.
@lee_nhómtrưởng1, nhắn cho gã một dòng “còn bạn đăng bài, tôi thành tâm mong bạn sống sót cho đến khi chúng ta gặp được nhau, nhé?” đến là lạnh cả sống lưng, thế rồi khi ngồi trên bàn đàm phán, tất cả những gì anh làm là mỉm cười và để kim rok soo giải quyết gần như mọi thứ.
chỉ những lúc quan trọng, anh mới lên tiếng đẩy đưa vài chữ lịch sự, phần lớn thời gian anh chỉ nhịp chân và nhấp ly cà phê hòa tan thơm lừng của anh.
lịch thiệp, cho người khác cảm giác thoải mái khi ở gần, nhưng không hề dễ tiếp cận.
chút ít mềm mại của lee soo hyuk nằm lại ở tấm áo măng tô choàng trên vai kim rok soo.
“này, mày nhìn dòng tin nhắn đó của tao mà vẫn có tâm trạng đăng bài xỉa xói em tao hả?”
nhưng dù gì thì gì, trong ấn tượng của gã, lee soo hyuk sẽ không phải người ăn nói sỗ sàng như thế.
tất nhiên, đó chỉ là ấn tượng của gã.
gã nên cảm thấy biết ơn vì lee soo hyuk còn đang bận hí hoáy điện thoại, xóa cho sạch bài đăng của gã trên diễn đàn công ty. anh chỉ chợt nhớ ra mình phải làm vậy sau khi tỉnh táo đôi chút từ giấc ngủ trưa một tiếng rưỡi đồng hồ.
trước khi xóa, lee soo hyuk còn tự hành hạ mình một phen, anh bấm vào hai chữ xem thêm rồi đọc cho bằng hết.
mình sẽ điên mất thôi. lee soo hyuk tự nhủ như thế khi đọc ba đống chữ lăng nhăng của một thằng đốn mạt. anh lục lọi túi áo khoác, muốn tìm thuốc lá để hút cho đỡ nhức đầu.
anh chăm chú với trí tưởng tượng sẽ giết thằng khốn đấy đến mức anh chẳng hơi đâu chú ý đến “hàng thật” đang trợn trừng mắt nhìn anh xóa từng bài đăng một của gã, giống như đang lóc tách từng chút một những vấn vương gã để trên đời kim rok soo.
từng thông báo “bài đăng của bạn đã bị gỡ” đỏ như nỗi căm hận và không cam lòng của gã, liên tục nhắc nhở gã rằng gã chẳng còn là gì, kể cả là một sắc màu có thể phản chiếu lên tuyết trắng mà gã mong muốn “vấy bẩn”.
tàn nhẫn hơn thế.
gã thấy.
cách lee soo hyuk hút thuốc. quen đến lạ lùng, quen đến ngỡ ngàng.
ba lần đánh lửa, hộp quẹt sờn cũ của lee soo hyuk trăm ngày như một, đến lần thứ ba ánh lửa mới bập bùng. ghé đầu thuốc đến và chẳng thèm chắn gió, phải mất một lúc mới nhen nhóm được đốm hồng.
kẹp đầu thuốc giữa ngón trỏ và ngón giữa, bàn tay đưa lên che nửa mặt, động tác hời hợt có phần buông thả của anh vô tình che đi những gì mà nét mặt anh nghĩ suy, chỉ chừa lại đôi mắt thăm thẳm sâu và chút ánh sáng vô tình lóe lên giữa khói mờ.
mu tay nổi đầy gân xanh gợi cảm.
lee soo hyuk, loài sói hoang dưới lớp vỏ bọc của thú ăn thịt dịu dàng, với anh điếu thuốc cũng là kiếm đạn, chỉ cần anh muốn, kiếm có thể rời vỏ ngay tức khắc mà súng cũng đã lên nòng từ lâu.
giống quá.
lee soo hyuk chỉ hút non nửa điếu, rồi quẹt nhẹ đầu thuốc lên lan can để dập tắt ánh lửa.
gã nhìn thấy rồi.
gã còn nhớ.
và gã bị ép phải đối diện với sự thật phũ phàng đó.
em ấy, cũng bật quẹt ba lần dù lửa đã lên từ lần đầu. em ấy, cổ tay mảnh dẻ, mạch đập duyên dáng, tập tành theo dáng vẻ mà em cho là đẹp đẽ, che khuất khuôn mặt tinh xảo của em bằng bàn tay nhỏ nhắn, để lộ đôi con ngươi rỉ máu xuyên thấu một mảng khói mờ.
kim rok soo giống lee soo hyuk quá đi mất.
đau đớn.
dù ta từng nắm chặt tay nhau, dù máu em từng dính trên người gã, dù máu gã bôi đầy những ngón tay xinh xinh, dù ta từng hôn nhau đằng sau tòa nhà cũ kỹ-
gã bật thốt những điều gã nghĩ mà không thèm biết đến hậu quả của chúng: “sau tất cả những gì tao bỏ ra cho nó-”
tuyết trắng không tan trên tay gã, mọi hơi ấm mà gã nghĩ rằng đã đủ để tan chảy sự lạnh lẽo tinh khiết nơi cậu, để rồi gã có thể tùy ý pha trộn những gì gã muốn lên con người tinh khôi chẳng khác gì tờ giấy trắng.
thần linh mà gã muốn kéo xuống thần đàn. vị thần cuối cùng đã trừng phạt gã bằng biết bao nhớ nhung!
gã nghẹn ngào, uất hận: “thằng điếm đó…!”
chưa để gã kết câu, lee soo hyuk thẳng tay đấm vào mồm gã một cú!
“đ*t con m* nhà mày.” anh chửi. đến điện thoại quẳng lúc nào cũng chả rõ. ngay từ lúc thằng rồ dại này bắt đầu mở mồm, anh đã ngửi được cái điềm chẳng lành.
anh điên rồi.
tệ hơn, anh sợ mình sẽ giết quách nó thật chứ chẳng phải là “dạy cho một bài học” theo như kế hoạch của mình nữa.
anh xuýt xoa nhìn cái thân bay hai mét và răng hàm tiến thêm nửa mét của gã, cảm thấy buốt cả da đầu.
lee soo hyuk mau chóng nhặt điện thoại, vỡ màn hình rồi, nhưng anh không quan tâm, anh ngồi xổm xuống nhấn số gọi cho choi jung soo. may thay, choi jung soo bắt máy ngay lập tức, giọng vui tươi sáng sủa: “hế nhô anh iu-”
“ngưng, mày đến sân thượng tòa b nhanh.”
“hả? nhưng em đang đi ăn với rok soo-”
“hẹn hò ngày quái nào chả được, mày có đến nhanh không, không thì người ta chết mất!”
“ai á?” choi jung soo ở đầu dây bên kia thắc mắc đến mức đổi sang phương ngữ khó nghe của nó, bối rối mở loa ngoài cho kim rok soo đang khều tay cậu để cùng nghe: “người ta chết gọi em làm chi, em chỉ biết đánh nhau thôi-”
“thằng tên đéo gì anh không nhớ, bồ cũ của kim rok soo nhà mình ấy.” lee soo hyuk xoa xù đầu tóc, anh gắt gỏng: “mày không đến thì anh đánh chết nó thật.”
“…? thì cứ đánh thôi, thằng đấy để nó sống làm chi?” choi jung soo cứ như con chó vàng đần độn, cũng gãi gãi đầu. nếu không nghe mấy lời đẫm máu ghê rợn cậu nói, thì quả thật không khác gì con golden retriever ngẩn ngơ khi bữa ăn lọt thêm bông cải cúc.
“điên à, giết nó rồi thì giấy tờ mệt lắm anh đéo muốn đâu.”
“thế gọi em chi nữa? em lên em cũng đập chết cha nó mà anh?”
“…”
không thể chịu đựng thêm hai người đồng đội tàn ác vô nhân đạo của mình nữa, kim rok soo cuối cùng cũng giật máy, điềm tĩnh đưa phương pháp: “đập nát camera đi, hướng ba giờ góc cầu thang sắt ấy.”
“ít nhất là giấy tờ sữa chữa hư hỏng của công dễ hơn giấy báo tử.”
“…”
“…”
chẳng biết ai nói ra câu này, nhưng mà:
“kim rok soo, không hổ danh là chú mày…”
·✶·
tất nhiên sau cuộc gọi sốc óc ấy, choi jung soo và kim rok soo cũng chẳng hơi đâu mà ăn với uống nữa. họ chạy xộc lên sân thượng ngay tắp lự. vừa chạy, kim rok soo vừa lầm bầm: “ảnh đã hứa là không làm gì với thằng đó rồi mà, mất công kể chuyện vãi…”
choi jung soo chạy cạnh trề môi: “ảnh chừa hẳn cả lịch để đập thằng đó, cậu kể hay không cũng vậy.”
“… cậu biết mà không ngăn à?”
“cậu dám ngăn anh soo hyuk lúc ảnh điên máu không?”
“…”
tất nhiên là không.
dựa theo câu nói “người càng hiền lành lúc giận dữ sẽ càng đáng sợ”, đứng hạng đầu cá thể không nên chọc điên vì người ta đã quá đỗi tử tế trên thế giới này, chắc chắn là lee soo hyuk.
“cơ mà cậu kể gì cho ảnh vậy?”
kim rok soo liếc nhìn tên ngốc đến giờ này rồi mà vẫn còn tâm trạng hóng hớt, nhìn khuôn mặt tươi rõi của cậu ta, tâm phòng bị của kim rok soo mỏng đi 90%.
không giống lee soo hyuk tính gà mẹ, thực ra choi jung soo tỉnh táo và lý trí hơn rất nhiều. những lúc cần nhịn thì nhịn rất giỏi. huống chi, chuyện cũng không tới mức phải lồng lộn lên?
thế là kim rok soo nhún vai, tóm tắt vài câu, dù sao cũng kể cho lee soo hyuk một lần rồi, kể lần hai cậu bình tĩnh hơn hẳn: “hồi xưa nó bám đuôi tôi đòi hẹn hò, mà lúc đó tôi đang bị cách ly xã hội nên lỡ động lòng, đến khi quen nhau rồi-”
cậu ngừng một chút để thở, họ đã chạy đến tầng mười: “-mấy cái ảo tưởng viễn vông của chả về tôi vỡ tan tành.”
tuyết trắng, thanh cao, trong sạch gì đó. kim rok soo khi ấy mới bò ra được khỏi nhà chú đâu vài năm, ở cô nhi viện là một thằng nhóc xui xẻo xấu xí không ai nhận nuôi, thật chẳng hiểu hắn lấy đâu ra hình ảnh còn cao hơn cả trăng rằm đính vào người kim rok soo.
cậu ngày ấy còn nghèo tới mức cả bốn năm đều mặc đúng một bộ đồng phục cũ!
đánh nhau với mấy cha lang thang ngoài đường còn ác đạn hơn chó hoang trong bãi rác.
nhưng hoang tưởng dù sao cũng là hoang tưởng, tnhời gian phát bệnh rất dài, phải đến một năm sau gã mới hoàn toàn hiểu được con người tầm thường “dơ dáy dễ gì giấu diếm” của kim rok soo. không chịu được, gã phải đi tìm một “ánh trăng” mới.
“… thằng đó bảo cậu dơ?”
“ờ. xong tôi phang một gạch nữa vào mồm nó.”
“ghê.”
“lại chả.” kim rok soo có hơi tự hào ưỡn cao ngực: “vậy đó, thằng chó đấy để tôi bắt gặp gã ôm hôn em nào ở chỗ tụi tôi hay hẹn hò, nên tôi cho gã cút luôn.”
“giỏi quá.” choi jung soo gật gù, khi thấy cửa sắt sân thượng, cậu nhanh chóng vọt lên bốn bậc thang!
“ê!”
“trông cửa hộ nhe!” choi jung soo chó-vàng-ngu-ngốc bỗng dưng thông minh lạ thường. sau cú điện thoại đã biết không đời nào mình giữ kim rok soo yên thân, nên đã ngấm ngầm để cậu trai tập thể dục một chút, dùng kế sách hèn mọn mà chỉ những đứa thịt bắp chân nhiều hơn thịt não (của kim rok soo) mới dùng:
choi jung soo mở cửa - đóng cửa - chốt cửa - chặn cửa trong vòng mười giây đồng hồ, nhốt cứng kim rok soo đằng sau!
“suýt chút nữa.” cậu thở phào nhẹ nhõm
“mày hay rồi.” lee soo hyuk, ngỡ ngàng “trước trí khôn của ta đây” do choi jung soo sáng tác, há hốc mồm nhìn cái thây hai mét của thằng em mình lách qua khe cửa bé tẹo.
“chịu thôi, cậu ấy vào đây thì sao em còn cơ hội đánh nhau hở anh?” nó cười khờ với anh, đoạn nó bước tới chỗ thằng rác rưởi đang ôm má rên rỉ trên nền đất, chào hỏi đàng hoàng: “chiều tốt lành nhá.”
nâng chân.
đá một cước vào bụng người ta.
niềm nở bổ sung: “giờ thì hết tốt lành rồi nhá.”
·✶·
đến khi kim rok soo chạy vòng thêm một lần nữa tìm bảo vệ của khu nhà lên mở cửa sân thượng, rồi cũng thẳng tay nhốt người ta ở ngoài (bảo vệ: cậu làm người như vậy mà được à :) ), cậu đã thấy một cảnh tượng hết sức… diệu kỳ.
nói thế nào nhỉ.
tuy trông lee soo hyuk và choi jung soo vừa quê vừa hèn không giống gì danh hiệu họ đang mang trên mình, nhưng họ vẫn là cốt cán của quân lực hàn quốc hiện tại, anh hùng của công ty, người đặt nền móng cho xã hội tái thiết lập hậu tận thế-
nói chung là rất vĩ đại.
“anh xóa rồi à?”
“không xóa để tới mắt rok soo?”
“xóa mất lại chẳng có gì để thằng này tự vấn lại…” choi jung soo cũng ngậm thuốc lá, tất nhiên nửa cây cậu ta cướp của kim rok soo lúc trước, nhai trong mồm. vừa nhai vừa nắm một nhúm tóc của tên bồ cũ lên, dí mặt gã vào cái màn hình điện thoại hiện phần thư mục thùng rác của lee soo hyuk.
“mày nhìn cho kỹ, thằng bố mày nói một lần thôi nhé?”
“cậu ấy là, kim. rok. soo.”
“rok là chữ (綠), nghĩa là xanh tốt. soo là chữ (秀), nghĩa là xuất sắc vượt trội.”
“nè, mày ngất đấy à, tỉnh nghe tao nói tiếp coi!” choi jung soo lại dộng đầu người ta xuống sàn nhà thêm cú nữa, thế là tên bồ cũ đang ngắc ngoải không dám ngất đi, chỉ sợ tỉnh dậy lại thấy mình đang bị đánh tơi tả. gã cố gắng mở tròn con mắt sưng húp của gã ra nghe choi jung soo nói tiếp: “cậu ấy đã được đặt tên như vậy để sống xanh tốt như một cái cây, vượt qua mùa đông đó.”
“tuyết cái mả mẹ nhà mày.”
lee soo hyuk, phụ trách cầm điện thoại, gật gù đồng tình: “đúng đúng đúng.”
“…” cái gì vậy trời.
họ có ổn không vậy trời.
đường đường là hai người vĩ đại của hàn quốc, sao chẳng khác gì tên lưu manh đầu đường xó chợ thế kia.
kim rok soo thừ người, sự hoảng hốt của cậu rõ ràng đã cung cấp thêm thời gian để hai đồ đần nói nhăng nói cuội: “này nhá, em trai của tao rất, rất là ghét lạnh đấy nhá! tối qua ẻm còn nấp trong người tao để tránh rét nhá!”
“và tối nay sẽ đến lượt tao.” lee soo hyuk tiện thể thêm vào.
“?”
“?”
“mày thắc mắc gì, mày ôm ẻm rồi thì đến lượt anh?” lee soo hyuk nhướng mày.
“tụi mình có thể một giường ba người mà? anh thương rok soo mà không thương em à?” choi jung soo ôm ngực, giả bộ bị tổn thương.
“mày thôi đi, mày bự chiếm hết giường, lần nào cũng ôm rok soo có chừa anh cái tay cái chân nào đâu?”
“…” kim rok soo nhanh chóng đi tới, một chân đã vào mông choi jung soo, một tay cốc vào đầu lee soo hyuk: “im mồm.”
“oái!” choi jung soo mất thăng bằng, chúi người về phía trước, suýt là ập vào cái xác tàn tạ của tên bồ cũ, may là kim rok soo lẹ tay kéo cổ áo giữa lại.
“… thiệt tình.” cậu thở dài, nhìn tình cũ bị đánh thành cái đầu heo, sự tình đến nước này chỉ còn cách liên hệ với bên cứu hộ nhờ năng lực gia bên đó lấp liếm giúp. cậu đau đầu nghĩ về đống giấy tờ mình phải xử lý, cằn nhằn: “nhóm trưởng, anh liệu mà liên hệ bác sĩ trưởng đi đấy nhé?”
“rõ.” lee soo hyuk hớn hở ra mặt. anh cảm thấy tiến độ chăm sóc kim rok soo của anh và choi jung soo đã có một bước tiến rất lớn. ít nhất là bây giờ, kim rok soo đã không hỏi anh mấy câu kiểu như: chuyện có gì đâu mà anh lại đánh người ta ra tới nông nỗi thế kia?
anh sợ là mình sẽ công khai ném thằng chó đẻ tình cũ của kim rok soo khỏi sân thượng mất.
“mấy người giải tỏa đủ chưa?” kim rok soo cụp mắt hỏi. sắc mặt của lee soo hyuk và choi jung soo, trông tên nào tên nấy cũng tươi tỉnh thoải mái, giống như được giải tỏa hết đống uất ức sâu trong người mình vậy.
kỳ lạ.
người phải uất ức là cậu chứ.
thế mà cậu từ đầu đến giờ, một tí ti tủi thân cũng chẳng thấy.
cậu đã nghĩ mình sẽ có một chút khó chịu cơ đấy.
đúng là, cậu đã tự phản kháng cho chính mình. kim rok soo không phải nhân vật chính trong bất kỳ câu chuyện nào ngoài cuộc đời tương đối trắc trở của mình cả, trong vận mệnh chẳng rõ có được vẽ sẵn hay không, cậu biết rằng người tốt chỉ vươn tay với cậu được đôi ba lần ở đôi ba chặng nhỏ, và sẽ bỏ đi khi cậu ngoái đầu lại.
nên cậu đã học cách đứng lên vì bản thân cô độc đó.
cậu chỉ có một mình. và còn sống vẫn quan trọng nhất. không những còn sống, mà phải sống thật tốt, thật thoải mái, nên uất ức phải được giải tỏa, tức giận phải được trả giá.
nhược điểm duy nhất, đó là chiến tuyến có một quân lính này có hơi cô đơn—
chẳng tránh được những ngày ước rằng có ai đó cùng phe mình thì tốt biết mấy.
“… để tôi gọi cứu thương lên. đừng động vào nó, bẩn.” kim rok soo nhíu mày khi đôi giày da lỡ dính máu. cậu mới giặt nó cách đây mấy hôm thôi.
thấy kim rok soo khó chịu, choi jung soo chống cằm cười hì hì: “cởi đi, để anh trai bế cậu.”
“chiều nó như công tử bột ha.” lee soo hyuk ở bên cạnh trêu, sau lại thúc giục: “còn không mau cởi, cơ hội được choi jung soo “đèo” miễn phí còn chê à, hay là thích anh?”
“mấy người vừa vừa phải phải thôi.” kim rok soo đảo mắt, hai thằng cha dơ hầy nửa người toàn máu thấy bản thân sạch sẽ lắm hay gì?
“này jung soo, bế thật không?” kim rok soo hỏi.
“thật, anh trai chả bao giờ nói dối em cả.”
nói chung vì sửa mãi cũng chán, kim rok soo cứ mặc choi jung soo gọi bừa mình là em trai em gái gì đó, giờ cậu phải khiến choi jung soo trả giá vì đã để cậu chạy xuống mười tầng lầu lại lên mười tầng lầu những hai lần.
chân cậu run hết cả lên rồi đây.
“bế đi.” kim rok soo lập tức quẳng giày, tháo cả tất. tuy không gọi là có tiền, nhưng cậu đủ sức để tiêu hoang mua mới một bộ hẳn hoi.
choi jung soo cười như được mùa, vẫn còn rất nhiều sức lực để bốc vác kim rok soo lên như bốc vác một bao gạo ở quê.
lee soo hyuk ở bên cạnh liên hệ “người quen” vừa nghe bên kia mắng xối xả, vừa cười giả lả chốt kèo: “vậy cậu đến nhé, tôi lỡ đánh người ta hơi… nhiều máu tí.”
điện thoại tức thì rung lên dữ dội hơn, người bên đầu dây kia dùng hết sức bình sinh mà mắng: “lee soo hyuk, cậu tới tuổi lạm quyền công vào tư rồi đấy hả?”
“đâu có đâu có, dùng tư cho tư đàng hoàng nhé, cậu còn nợ tôi một lần mà.”
“… thằng chó, mong rằng kim rok soo đá cậu ra sô pha.”
lần này lee soo hyuk buồn cười thật, anh vừa than thở: “chó nhà cậu, ước gì ác.” vừa dùng tay rảnh rỗi xoa xoa đầu ngón chân hơi cụm lại vì lạnh của kim rok soo.
chỉ khi tắt điện thoại, anh mới chợt nhớ ra tay mình cũng dính đầy máu.
“…”
ầu.
kim rok soo cũng nhìn mu chân bị xoa thành một mảng máu lộn xộn của mình, lại nhìn lên vẻ lấm lét của lee soo hyuk: “…”
nhóm trưởng đội một, người đàn ông ăn to (ba bát mỗi ngày) nói lớn, lúc này mới thủ thỉ: “về rửa là sạch mà.”
“…”
“ha ha.” thế là kim rok soo đột nhiên bật cười.
đúng rồi nhỉ, về rửa xong, sẽ sạch mà.
cậu là, kim. rok. soo. giống như choi jung soo đã bảo, cậu mang trên mình ước nguyện của mẹ cha, trở thành loài cây sẽ trường tồn qua ngày rét giá.
cậu có phải tuyết đâu.
cậu không dơ bẩn, cũng chẳng nhiễm màu. một cái cây ngoại trừ xanh ngát thì còn có thể mang thêm cái quái gì nữa chứ.
kim rok soo thở hắt một hơi, cả người khoan khoái.
cậu vung vẩy chân, đạp vào ngực lee soo hyuk: “tôi sẽ cắp sữa tắm của nhóm trưởng.”
chiến tuyến của cậu đã thành tường lũy ba chàng lính ngự lâm rồi. quên mẹ hết mấy ngày khóc thút thít hậu chia tay đi!
lee soo hyuk chẳng biết đứa em mình đã bị dỗ ngọt, anh còn tưởng lời nguyền của đội trưởng đội cứu hộ thành sự thật, thế là anh cuống quýt bổ sung: “đừng có đuổi anh ra sô pha là được!”
·✶·
nếu sau này bắt gặp bạn trai cũ của mình có người mới thì sao? không những một, mà còn là hai?
gã đàn ông với những hoang tưởng ngớ ngẩn, ngẩn ngơ đi khỏi phòng trực cấp cứu với nỗi đau không thể xóa nhòa, một bệnh án trắng tinh như thể mười mấy phút bị người ta đánh cho gần chết chưa từng xảy ra, run rẩy ghi nhớ những gì mà kim rok soo chưa kịp nghe thấy:
“đừng để bọn tao thấy mày thêm một lần nào nữa.”
biến cho khuất mắt.
đừng để bị bắt lại.
tuyết trắn-
không, nhành non.
nhành non xanh ấy, được nâng niu trong lòng ai, để vượt qua đông chí, để chạm đến xuân sang.
không thể uốn nắn, không thể ép uổng. nếu không, loài thú canh sẽ đến tìm mày-
