Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandoms:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Series:
Part 1 of Room No.1223 (Light & Dark)
Stats:
Published:
2025-12-30
Completed:
2026-02-04
Words:
13,157
Chapters:
11/11
Comments:
50
Kudos:
136
Bookmarks:
5
Hits:
1,600

Room No.1223 (Light version)

Summary:

Trong một chuyến đi chơi của Top 11, Phúc Nguyên và Duy lạc vào một căn phòng kỳ lạ.
Cảnh báo:
- Mix Room No.09 + Truth or Dare, thiết lập lộn xộn không rõ ràng chỉ để delulu là chính. Không mang ra ngoài! Không múa trước mặt 9q!
- Càng về sau các ải càng nặng đô nhưng tác giả chưa biết nên theo hướng nào, có thể là ải trước bắt hai đứa chọt má nhau, ải sau bắt hai đứa chơi drinking game =))

Chapter 1: Mở đầu: Chào mừng đến Room No.1223

Chapter Text

Căn phòng hơn 50m2 được bao trùm bởi màu trắng, từ sơn tường, gạch lát, đến chiếc giường đôi ở góc phòng cũng được phủ bằng bộ chăn đệm trắng tinh. Sự trống trải và sạch sẽ ấy khiến Phúc Nguyên và Duy bối rối.

Chỉ vừa nãy thôi, hai người đang ở trong một căn nhà ma khổng lồ của một khu vui chơi. Duy vừa mở một cánh cửa tối đen thì đã bị dịch chuyển đến căn phòng này, còn Phúc Nguyên cũng bị kéo đến không lâu sau đó.

Khi bốn mắt nhìn nhau chưa hiểu chuyện gì xảy ra, một màn hình lớn cạnh giường đã hiện lên, dòng chữ máy móc chậm chạp nhảy ra từng chữ.

Chào mừng các bạn đến với Room No.1223.

Tại đây quy luật không gian và thời gian không tồn tại, các bạn sẽ không cảm thấy đói khát hay mệt mỏi. Room No.1223 sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của các bạn chỉ bằng suy nghĩ, ngoại trừ việc thoát ra ngoài.

Nếu các bạn vẫn muốn ra ngoài, hãy vượt qua 9 cửa ải Truth or Dare mà căn phòng đặt ra.

Room No.1223 - một sản phẩm ghép đôi của Tập đoàn PDTB - hân hạnh được phục vụ. Chúc các bạn có trải nghiệm vui vẻ!

“Nhảm nhí.” Phản ứng đầu tiên của Duy là không tin.

Nó đi khắp phòng, lần mò từng kẽ gạch để tìm kiếm camera ẩn hoặc lối thoát. Có khi chín anh em còn lại đang núp đâu đó bày trò cũng nên.

Sau một hồi tìm lòi con mắt, nó vò đầu quay lại chiếc giường nơi Phúc Nguyên ngồi, kết luận một cách bất lực, “Chỗ nào cũng kín như bưng.”

Thay vì đi tìm kẽ hở, Phúc Nguyên tập trung phân tích dòng chữ trên màn hình.

Giọng điệu của nó rất máy móc. Cậu đã thử chạm vài lần vào màn hình cũng không thấy thay đổi gì. Có lẽ đây chỉ là màn hình hiển thị chứ không tương tác được. Phúc Nguyên suy tư một lát, đột nhiên Duy nhảy dựng lên.

“Giật cả mình. Tự dưng có một cái thảm…”

Dưới chân hai người, một chiếc thảm hiện lên từ hư không với màu sắc và chất liệu giống y hệt chiếc thảm ở ký túc xá của top 11, chỉ là thiếu vết cà phê bị đổ - tác phẩm của anh Long Hoàng trong lúc ngái ngủ sáng nay.

Phúc Nguyên khều Duy, người đang sờ thử tấm thảm, “Duy ơi giờ Duy thử nghĩ đến một món muốn ăn đi.”

Duy ừm một tiếng. Dứt lời, một chiếc bàn xuất hiện bên cạnh cùng một chiếc bánh tiramisu xinh xắn.

Đến lúc này thì Phúc Nguyên và Duy lờ mờ nhận ra căn phòng đang tái hiện những đồ vật hiện lên theo ý nghĩ. Để chắc ăn, hai người liên tục đưa ra những yêu cầu trong ý nghĩ, các đồ vật lần lượt xuất hiện như một bản sao ngoài đời thực. Thậm chí, bức tường có thể biến thành trong suốt, khung cảnh cây cối thông qua bức tường sống động như thật.

Hai người nhìn nhau, đều thấy vẻ kinh hoàng trong mắt đối phương. Căn phòng này đã vượt quá những định luật thông thường!

Sau khi cân nhắc thiệt hơn, hai người quyết định thử thoát ra theo cách mà căn phòng gợi ý. Nếu chờ đợi quá lâu, các anh sẽ lo lắng đi tìm mất. Hai người cũng không chắc những đồ ăn mà căn phòng cung cấp có thể ăn được và giúp hai người trụ được bao lâu.

“Nè, bọn tao muốn đi ra.” Duy gõ vào màn hình một cách mất kiên nhẫn.

Ghi nhận yêu cầu của các đối tượng. Vui lòng đọc kỹ luật thoát ra dưới đây:

1. Mỗi ải sẽ đưa ra yêu cầu Truth or Dare. Các đối tượng tự thỏa thuận chọn ra người thực hiện yêu cầu.

2. Hai ải liên tiếp không thể cùng chọn Truth, ví dụ khi ải này các đối tượng đã chọn Truth, ải sau bắt buộc chọn Dare.

3. Sau khi đưa ra lựa chọn sẽ có 39 phút 02 giây để chuẩn bị, trong thời gian xác định, các đối tượng buộc hoàn thành yêu cầu.

4. Room No.1223 sẽ đánh giá độ hoàn thành của Dare thông qua hình ảnh, Truth thông qua nhịp tim. Hình ảnh hoặc âm thanh mang tính riêng tư sẽ được tự động che chắn nhằm đảm bảo sự tự nhiên cho các đối tượng.

5. Nếu trong thời gian quy định, các đối tượng không kịp hoàn thành hoặc không đạt độ hoàn thành, ải tiếp theo sẽ là ải trừng phạt. Các đối tượng bắt buộc thực hiện một yêu cầu của Room No.1223 và chỉ được dừng lại khi Room No.1223 cho phép.

Mời xác nhận bằng cách nói “Tôi đồng ý”.

“Đợi chút!” Phúc Nguyên vội hỏi, “Mi có xác nhận các cửa ải không gây nguy hiểm không?”

Đối tượng đang ở trong Room No.1223 phiên bản Light, xác nhận không có nguy hiểm.

Phúc Nguyên thở phào. Duy vỗ vai cậu, “Chỉ có Nguyên tinh ý.” Phúc Nguyên nghiêng đầu cười nhẹ.

Hai người cùng nói với màn hình rằng, “Tôi đồng ý.”

Đã ghi nhận thông tin. Ải 1 đang tải. Mời chọn, Truth or Dare?

“Nguyên chọn đi. Cứ chọn Truth trước cho dễ.”

“Ừa nghe Duy đó. Truth.”

Chapter 2: Ải 1. Truth

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

Tít. Truth: Nhìn đối phương và kể ra 3 điểm dễ thương của người ấy.

“Gì vậy ba…” Hàng lông mày của Duy sắp cất cánh đến nơi.

Phúc Nguyên thì giãn đôi mày. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho những yêu cầu oái oăm, nào ngờ ải đầu tiên quá đơn giản. Cậu đáp chỉ trong năm giây, “Má lúm, răng nanh với thích ăn đồ ngọt nè.”

Thế nhưng trả lời xong rồi, chẳng có chuyện gì xảy ra. Dòng yêu cầu vẫn hiển hiện, căn phòng vẫn im lìm.

“...Trả lời sai à?” Lờ đi cảm giác nóng bừng trên mặt, Duy chọc vào màn hình, “Hay là màn hình bị đơ.”

“Có thể Nguyên nói nhỏ quá nó chưa nghe thấy. A lô! Má lúm, răng nanh với thích ăn đồ ngọt!” Giọng Phúc Nguyên vang vọng khắp căn phòng, cậu thậm chí còn ghé mặt gần màn hình.

Vẫn không có phản ứng gì.

Hai người đứng như trời trồng. Phúc Nguyên bắt đầu thử những cách khác nhau, lúc thì đọc lại câu trả lời theo thứ tự khác nhau, lúc thì dùng ngón tay viết câu trả lời lên màn hình.

Còn Duy, em đã vượt qua sự ngượng ngùng ban đầu, giờ chỉ tập trung cố gắng qua ải. Em đọc đi đọc lại nhiều lần, phát hiện ra lỗ hổng.

“Nguyên vẫn chưa làm theo đúng yêu cầu. Mới có phần kể thôi, chưa có phần ‘nhìn’.”

Phúc Nguyên bừng tỉnh, “Ra là vậy. Giờ Nguyên nhìn Duy liền.”

Cậu quay sang trái nhìn Duy rồi nhanh chóng dời mắt.

Đã có tiến triển, hai người chắc mẩm sẽ qua ải này, thế nhưng căn phòng vẫn im bặt.

Duy hét lên một tiếng bất lực, vừa vò đầu vừa ngã xuống chiếc giường duy nhất trong phòng. Em không hiểu vì sao cứ sai mãi. Ải đầu tiên đã chật vật như vậy, không biết những ải sau sẽ khó khăn đến mức nào.

Em nhìn về phía Phúc Nguyên - người vẫn đang miệt mài phân tích từng con chữ. Cách cậu lẩm nhẩm chăm chú làm em dần bình tĩnh lại. Phúc Nguyên rất thông minh hẳn là sẽ tìm ra cách làm đúng thôi.

Quả nhiên một lát sau, em thấy Phúc Nguyên đi về phía mình, ngồi lên giường hân hoan nói, “Mình nghĩ ra rồi Duy ơi!”

Duy tò mò ngồi dậy.

“Giờ Duy ngồi yên cho Nguyên nhìn năm phút nha.” 

“Hả!?”

Đối mặt với sự hoang mang của em, Phúc Nguyên cười mỉm, “Yên tâm, sẽ thành công mà.”

Thế là ai đó ngồi yên như con mèo được vuốt lông.

“Được rồi. Bắt đầu!”

Sau câu nói này, bầu không khí trong phòng trở nên ngưng đọng lạ thường.

Đèn trần của căn phòng sáng choang, soi rõ từng đường nét trên khuôn mặt Duy.

Hôm nay là một buổi đi chơi không có ghi hình và Duy cũng chỉ quyết định đi vào phút chót, vì vậy em chọn cho mình mái tóc rũ, áo hoodie xám đơn giản cùng màu với quần thụng.

Trong mắt Phúc Nguyên, không biết phong cách như vậy có phải quá tùy tiện hay không. Biết Phúc Nguyên đang nhìn mình, em không dám nhìn vào mắt cậu, vậy nên cứ lần lữa mãi trên dòng chữ tiếng Anh vô nghĩa in trên áo cậu.

Phúc Nguyên không bao giờ mua những thứ đồ sai chính tả tiếng Anh, hẳn là mượn tạm của ai đó trong ký túc xá, em tự nhủ.

“Duy ơi, má lúm với răng nanh của Duy khi cười rất dễ thương đó.”

Duy giật bắn mình, đôi mắt tròn xoe quên mất phải né tránh mà ngước nhìn Phúc Nguyên.

“Duy không tin hả? Thiệt mà.” Thủ phạm cười thản nhiên.

So với những câu trả lời trước đó được thốt ra lặp đi lặp lại giống nhau, dường như Phúc Nguyên rất “đầu tư” cho lần này.

Cậu không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của Duy, kể lể một cách rất chậm rãi, “Cả sở thích nghiền đồ ngọt của Duy nữa. Lúc nào ký túc đặt bánh buổi chiều Duy cũng xí hai miếng trước. Từ lúc nhìn thấy bánh là mắt Duy chỉ nhìn bánh thôi rồi cắn miếng to, đáng yêu vô cùng luôn.”

“Dừng… Dừng lại đi…” Giọng Duy run run. Duy không ngờ Phúc Nguyên để ý kỹ như thế. Cậu không nghĩ em ham ăn quá chứ? Em có một cái tật là mê đồ ngọt không quan tâm đến xung quanh.

Giờ Duy chỉ muốn Phúc Nguyên dừng lại, đừng nói và đừng nhìn em nữa, rồi em có thể đào một cái lỗ chui xuống lòng đất.

Tít. Chúc mừng thông qua ải 1.

Ải 2 tự động chọn Dare. Đang tải.

Tiếng máy móc vang lên khiến cả hai choàng tỉnh.

Thông qua rồi? Sao thông qua được vậy?

Một tia sáng loé lên trong đầu Duy.

Là nhịp tim. Căn phòng nói rằng sẽ đánh giá mức độ hoàn thành của Truth qua nhịp tim. Khi nãy tim em đã đập rất nhanh, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Em lén nhìn Phúc Nguyên, bắt gặp cậu cũng đang nhìn mình.

Mình bị lộ rồi sao?

Không! Chỉ là nhịp tim không chứng minh được điều gì!

Em hít thở thật sâu, đè nén sự nhộn nhạo trong lòng.

Notes:

hụ hụ sorry mn máy t vừa bị hỏng mãi k sửa đc nên k update gì, giờ t đang type thiếu chữ s và w phải dùng bàn phím ảo =))) mong là speed run hết hố này trước khi chiếu chung kết

Chapter 3: Ải 2. Dare

Chapter Text

Tít. Dare: Hãy xoa đầu đối phương liên tục trong năm phút.

“Quá dễ.” Phúc Nguyên nở nụ cười đắc thắng.

Rái cá khẽ cúi người về phía sư tử đợi chờ, vậy mà sư tử lại né tránh.

“Ơ…” Giọng cậu thoáng thất vọng, “Duy thấy tư thế này không tiện à? Hay để mình nằm xuống…”

“Không! Nguyên cứ ngồi đi.” Duy xua tay đứng dậy.

Chỉ có Phúc Nguyên thấy dễ thôi, chứ ải 1 ải 2 đều như đang khiêu chiến ranh giới của em vậy. Em buộc mình phải hít một hơi thật sâu, tranh thủ khi Phúc Nguyên đang cúi đầu không nhìn thấy.

Còn một tuần nữa mới đến lịch trình tiếp theo, thời gian trống lịch cũng không làm Top 11 rảnh rỗi. Phúc Nguyên đi tập gym rồi bận rộn với các ý tưởng làm nhạc, còn Duy học thêm vài trick vũ đạo mới.

Giờ đây khi nhìn từ trên xuống ở khoảng cách gần, Duy mới thấy khuôn mặt cậu bạn cùng tuổi sớm không còn non nớt như trước.

Xoáy tóc trông ngoan ngoãn là vậy, mà đường mày và sống mũi đã nét nào ra nét đó. Duy Lân cứ bảo Phúc Nguyên trông bad bad em còn không tin, giờ thì hơi lung lay rồi.

“Duy ơi?” Có lẽ đợi lâu không thấy động tĩnh gì nên Phúc Nguyên cất tiếng.

“À ừ, bắt đầu đây.”

Duy không nỡ làm hỏng mái tóc của Phúc Nguyên đâu. Khi ngủ dậy, tóc cậu mềm mượt như tơ, chỉ có vài cọng không nghe lời mà cong lên, khác hẳn với chiếc “bờm sư tử” của em. Hẳn cậu đã bỏ công chăm sóc nhiều (hoặc minhtin và Minh Hiếu chăm sóc hộ).

Thế nên Duy chỉ xoa nhẹ trên đỉnh đầu Phúc Nguyên. Từng lọn tóc cọ vào lòng bàn tay mang lại cảm giác mát mẻ mà ngứa ngáy.

May sao trên màn hình điện tử đã hiện lên đồng hồ năm phút đếm ngược. Em còn ước gì ánh nhìn của em đủ mãnh liệt để có thể điều khiển đồng hồ chạy thật nhanh, kết thúc thử thách này.

Em không hề biết rằng người còn lại trong phòng đang rất hưởng thụ, thậm chí híp mắt, âm thầm rướn người lên.

Do Duy đứng cạnh giường còn Phúc Nguyên ngồi mép giường, ngang tầm mắt của cậu chính là thắt lưng của em. Chiếc áo xám hoodie em đang mặc là quà sinh nhật của anh Wonbi, em thích lắm nên cứ mặc mãi, mặc bẩn rồi giặt bao lần. Khi Phúc Nguyên nhìn thấy Duy đeo những món đồ người khác tặng, từ áo, mũ, giày đến móc khoá, kính râm, cậu tự hỏi không biết món quà của mình đã được em cất nơi nào.

Cậu không thể dối lòng mà nói rằng mình không buồn được, chỉ có thể tự nhủ rằng em sẽ trân trọng những món quà như nhau và chỉ do trùng hợp thôi khi không thấy món quà của cậu.

Hai người đối diện nhau đều có những suy nghĩ miên man riêng, cho đến khi Duy rên lên.

“Mỏi tay quá.” Em nhăn mũi. Vẫn còn hơn một phút nữa, sao thời gian trôi qua chậm thế.

“Không nên đổi tay nhỉ, sợ không được tính.” Phúc Nguyên suy nghĩ trong chốc lát, “Hay để Nguyên cầm tay Duy.”

“...H-Hả!?”

“Thì Nguyên cầm tay Duy để tự xoa đầu mình đó. Vẫn là tay Duy chạm nên chắc vẫn được tính ha.

“À à, ô cê đó.” Trời ơi! Phúc Nguyên nên dừng nói những lời làm người khác hiểu lầm đi.

Duy lại hít một hơi thật sâu khi bàn tay của Phúc Nguyên nắm lấy cổ tay mình. Lòng bàn tay của cậu khô ráo mà ấm áp, ngón tay thon dài dễ dàng bao trọn cổ tay em. Giây phút ấy đầu óc em trống rỗng, chỉ ngơ ngác chuyển động theo sự điều khiển nhẹ nhàng.

Đáng lẽ hôm nay em không nên đi chơi, không nên bị anh Quan dụ dỗ để rồi mắc kẹt trong một tình huống khó xử với người em không muốn tiếp xúc nhất.

Âm thanh máy móc đã cứu Duy phen này.

Tít. Chúc mừng thông qua ải 2.

Ải 3 đang tải. Mời chọn, Truth or Dare?

Do lần trước Phúc Nguyên đã được chọn Truth, giờ đến lượt Duy.

Trong lúc chờ màn hình tải yêu cầu, Phúc Nguyên nói, “Duy ạ, cảm ơn Duy vì đã xoa đầu mình.”

Hai người ngồi cạnh nhau ở mép giường, ngắm bức tường đã chuyển sang khung cảnh thác nước từ lúc nào.

“Nhớ hồi mới vào chương trình, mình đã quá ngây thơ. Qua nhiều sát hạch và công chiếu, nhìn các anh lần lượt rời đi, mình cảm thấy áp lực càng nhiều. Mình phải tự hỏi, không biết quyết định tham gia chương trình có phải là sai lầm. Vì càng đi xa, mình càng mệt mỏi. Ở chung kết, sau khi hoàn thành phần thi và đi vào hậu trường, mình đã mong có ai đó xoa đầu mình và bảo mình làm rất tốt.”

“Nguyên đã làm rất tốt mà.” Duy khẳng định chắc nịch, “Lúc đó mọi người đều lo chuẩn bị stage của mình, với cả tóc Nguyên đang đẹp nên không ai muốn làm nó rối tung lên ý.”

“Thật à?”

“Ừ, nên là Nguyên đừng buồn.” Duy tự nhận mình là người không biết ăn nói, suy nghĩ một hồi, em đặt tay lên lưng Nguyên vỗ nhẹ, “Mọi người yêu quý Nguyên, em út của mọi người mà. Nguyên rất giỏi, đừng tự nghi ngờ bản thân nữa.”

Rái cá nghe vậy cười tít cả mắt.

Dù mục đích của căn phòng này là gì, dù họ có thể phải ở lại đây rất lâu, cảm ơn căn phòng này đã cho cậu được xoa đầu được vỗ về, đặc biệt là bởi Duy.

Chapter 4: Ải 3. Truth

Chapter Text

Tít. Ải 3 - Truth: Hãy nói ra ba cảm nghĩ của bạn về đối phương.

Phúc Nguyên cười khúc khích, “Căn phòng này hài ghê. Cứ như deep talk hay confession vậy.”

Duy đùa theo, “Nó phải nhốt ông Cường với ông Hiếu vào đây thay bọn mình ý. Hai người đó suốt ngày chí choé nhau.”

Thật vậy, khi hai Cự Giải gặp nhau thì tiếng tranh cãi muốn nổ tung ký túc xá. Cường Bạch nói tiếng Nghệ nhanh quá chẳng ai hiểu mà phân xử, Minh Hiếu dù nghe lời nhưng cứ theo thói quen phải cãi chem chẻm trước. Đã thế được thêm Lâm Anh ham náo nhiệt hay đứng giữa cổ vũ đánh nhau đi. Hai người phân xử được là Đông Quan và Wonbi lại thường xuyên đi vắng. Nói chung là nhức đầu.

“Nhớ mọi người quá…”

“Ừ, phải mau thoát ra gặp mọi người.”

Rút kinh nghiệm từ hai ải trước, Phúc Nguyên và Duy đọc kỹ yêu cầu trên màn hình. Sau khi xác định không có cạm bẫy nào, Duy nói, “Rồi bắt đầu nha.”

“Không cần ra hiệu đâu Duy. Dù sao Nguyên cũng chẳng cần làm gì.” Phúc Nguyên cười hì hì.

“Duy biết òi, Duy nói vậy để nó biết thôi.” Duy chỉ về phía màn hình điện tử.

Qua lần trải lòng vừa rồi của Phúc Nguyên, Duy cũng bớt căng thẳng. Em nhìn thẳng về phía cậu, “Điều đầu tiên Duy nghĩ về Nguyên là Nguyên chơi piano rất hay, thứ hai là Nguyên rất tốt tính.”

Lần đầu tiên em được nghe tiếng đàn của Phúc Nguyên là vào một buổi tối nhiều ngày sau đó, khi Top 29 đã chuyển vào ký túc xá. Duy vừa kết thúc một ngày tập luyện bài hát chủ đề. Em tắm xong rồi leo lên giường với tay chân rã rời.

Ký túc xá vắng tanh, mỗi người một việc, tập luyện, ăn uống, đi chơi, đầy hoạt động cho thanh niên ở đất Sài Gòn sôi động này.

Đêm mùa hạ vẫn mang hơi nóng, đôi khi được luồng gió Nam mát rượi thổi đến. Duy nằm trên giường lật sổ ghi chép góp ý của giảng viên hôm nay rồi lên kế hoạch cho ngày mai. Sát hạch 1 sắp đến rồi, em mong muốn mình thể hiện thật tốt ngay từ chặng đầu tiên.

Em cầm bút chì vạch ra dự định dưới ánh đèn bàn dìu dịu. Vầng trăng ngày rằm chiếu rọi sân ký túc xá, quạt trần quay vù vù trên đầu, thi thoảng có tiếng con Bông sủa nhát gừng, tất cả tạo thành một khung cảnh vừa rộn rã vừa bình yên.

Giữa lúc Duy tưởng chừng chỉ còn mình em, tiếng đàn tùy ý vang lên. Là Phúc Nguyên - tân binh bằng tuổi em có màn thể hiện nổi bật tại vòng casting - đang ngồi bên chiếc piano duy nhất trong ký túc xá.

Duy chưa nói chuyện tử tế với Phúc Nguyên được lần nào, chủ yếu là chào hỏi qua loa và gọi đi ăn cơm. Những lúc đó Phúc Nguyên đều đáp lại bằng chất giọng nhẹ nhàng lơ lớ của Đà Lạt.

Phúc Nguyên hiền lành và dễ tính, chưa từng thấy cậu nặng lời với ai. Nếu có to tiếng vì điều gì, chất giọng mềm xèo của cậu cũng khiến mọi sự tranh cãi trở nên vô nghĩa.

Mặt trời nhỏ như vậy chẳng ăn nhập với sư tử gai góc như em chút nào.

Duy nghĩ vậy, tiếp tục viết sổ mà không lên tiếng.

Bản nhạc thay đổi liên tục, lúc thì du dương lúc thì trầm bổng kịch tính. Cứ như vậy, em ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau Duy nghe Duy Lân kể, lúc khoảng 1h sáng anh mới đi tập xong, thấy Phúc Nguyên vẫn đang đàn một bản tùy hứng. Cậu nói chuyện với anh đôi ba câu mới biết đó giờ vẫn còn một người nữa trong ký túc xá. Duy nhớ đến chiếc bánh ngọt nhỏ để trên đầu giường mình buổi sáng, liền biết chủ nhân là ai.

“Lúc đó Nguyên muốn xin lỗi Duy trực tiếp mà Nguyên rén.” Phúc Nguyên cười xoà, “Mà Duy ăn hết cái bánh là tha thứ cho mình rồi ha.”

“Thực ra Duy không để bụng đâu.” Duy lắc đầu, “Sống chung với tập thể là vậy mà. Hơn nữa Nguyên đánh đàn hay lắm, Duy ngủ rất ngon.”

“Thật à? Vậy khi nào trở về tối nào mình cũng đánh đàn cho Duy đi ngủ nhen.”

“Thôi đi ông, giữ gìn bàn tay của mình đi.”

Hai người cười giỡn qua lại, tiện thể nhớ về hồi mới vào chương trình.

“Thế cảm nghĩ thứ ba của Duy về mình là gì vậy?” Phúc Nguyên tò mò hỏi.

“Cái này á, cái này là cảm nhận của bản thân Duy thôi nhưng mà…” Duy mím môi, “Càng về sau, Duy càng cảm giác Nguyên và Duy rất giống nhau. Bọn mình cùng là một kiểu người, bên ngoài nỗ lực và mạnh mẽ nhưng bên trong rất dễ dàng tan vỡ.”

Trong ánh mắt bất ngờ của Phúc Nguyên, Duy giải thích tiếp, “Mọi người bảo Nguyên giỏi, có Nguyên trong đội hình rất yên tâm. Nguyên có thể đảm nhiệm nhiều vị trí, từ vocal, dance, sáng tác, thậm chí có phong cách rap riêng. Sự tự tin và phong thái của Nguyên hút nhiều fan.”

“Nhưng mà Duy cảm giác Nguyên đôi khi cũng mệt mỏi khi phải gánh trên vai quá nhiều, để rồi nhận lại kết quả không như mong muốn. Khi đồng đội ra đi, Duy thấy Nguyên đã tự trách mình thể hiện chưa đủ tốt. Duy cũng vậy.”

Hôm đó khi tiết mục cả Phúc Nguyên và Duy đặt nhiều niềm tin để cứu các anh lại thất bại, khi bảng tên của minhtin không còn, người đầu tiên dừng chân trong hành trình này, Duy đã cảm nhận cùng một nỗi buồn với Phúc Nguyên.

“Suy nghĩ vậy thôi, cảm nghĩ cá nhân mà.” Không muốn Phúc Nguyên cúi gằm mặt nữa, Duy vội dừng lại.

Phúc Nguyên không ngẩng đầu lên, chỉ đáp lại bằng giọng trầm khàn, “Duy ơi, cho Nguyên ôm một cái được không?”

“Hả… À được.”

Duy vừa nói xong thì đã rơi vào một cái ôm thật chặt. Người bạn cao hơn em hẳn nửa cái đầu đang vùi em thật sâu trong lòng. Sau vài giây đầu không thể cử động, em đành chấp nhận sự mềm yếu của bạn rái cá to xác này.

Tay em vỗ nhẹ lên lưng bạn, nhỏ nhẹ, “Được rồi. Giờ 11 người chúng ta đang ở bên nhau mà, ra khỏi căn phòng này là sẽ sớm gặp lại họ thôi.”

Phúc Nguyên “ừa” một tiếng, vẫn cố chấp, “Cho Nguyên ôm Duy xíu nữa nha.”

Là ai đang âm thầm vui mừng hân hoan khi được thấu hiểu.

Là trái tim ai đang đập loạn trong lồng ngực đến mức muốn nhảy ra ngoài.

Làm sao bây giờ.

Thích cậu ấy quá.

Tít. Chúc mừng thông qua ải 3.

Ải 4 tự động chọn Dare. Đang tải.

Chapter 5: Ải 4. Dare

Chapter Text

Từ lúc bước chân vào căn phòng này, Phúc Nguyên đã linh cảm về một sự trùng hợp kỳ lạ.

Từ ba yêu cầu mà căn phòng đưa ra trước đó, cậu có thể khẳng định rằng nó không có ác ý. Vậy thì lý do gì Phúc Nguyên và Duy lại bị kéo vào căn phòng này, có động cơ hay quy luật gì đằng sau nó?

Cậu nhớ lại dòng tự giới thiệu của Room No.1223. Ngoài tập đoàn PDTB chưa nghe tên bao giờ kia, điều Phúc Nguyên chú ý là cụm từ “sản phẩm ghép đôi”. Mục đích của căn phòng là ghép đôi Duy và Phúc Nguyên chăng? Có thể nào căn phòng đã biết được mong muốn của cậu và kéo Duy vào?

“Nguyên ơi, Nguyên đau đầu à?” Giọng Duy tràn đầy lo lắng.

Nếu thật sự Duy bị liên lụy bởi Phúc Nguyên thì cậu sẽ áy náy lắm. Phúc Nguyên chưa dám cho Duy biết những suy đoán của mình, “Không. Sao thế Duy?”

Khuôn mặt Duy thể hiện sự khó xử, “Màn hình tải xong rồi, mà cái yêu cầu… Thôi, Nguyên xem thì biết.”

Ải 4: Dare - Nắm tay đối phương trong hai tiếng liên tục.

Nắm tay nhau cũng không có gì khó, Phúc Nguyên và Duy đã nắm tay vô số lần. Họ nắm tay nhau trong đêm showcase xúc động, trong sảnh ánh sáng hồi hộp nghe kết quả công diễn, trong ký túc xá lúc ăn mừng cũng như lúc chia tay, trong màn pháo hoa rực rỡ kết thúc sân khấu concert để đời.

Những cái thoáng chạm rồi buông nhanh, chưa kịp trao cảm xúc riêng tư gì mà vội hoà tan trong bầu không khí chung, như bong bóng xà phòng trôi nổi bồng bềnh rồi tan vào không khí.

“...Sợ cái gì, chỉ là nắm tay thôi.” Lời này của Duy không biết nói cho ai nghe. “Vấn đề là làm sao giữ được hai tiếng lận.”

Phúc Nguyên trầm ngâm hồi lâu, “Hay là bọn mình nằm lên giường đi, rồi Nguyên nắm tay Duy sẽ không mỏi nữa.”

Duy đã quen với những lời nói gây hiểu lầm của Phúc Nguyên. Em gật đầu rồi hai người trèo lên giường.

Chiếc giường êm ái, hai chiếc gối mềm mại như muốn lún sâu vào, còn tấm chăn mỏng thơm mùi nắng như vừa được tắm trong hương hoa ở sân sau ký túc xá. Những mùi hương và chất liệu được tái hiện quá chân thật khiến hai người trong chớp mắt tưởng như đã quay về thế giới thực.

Hai người nằm ngửa cạnh nhau trên giường, không nói câu nào. Tay trái Phúc Nguyên nắm lấy tay phải Duy. Bàn tay em không quá nhỏ vậy mà nằm gọn trong tay cậu. Lòng bàn tay em dày như đệm chân mèo, nếu được xoa nắn cảm giác hẳn rất thích.

Thế nhưng Phúc Nguyên chỉ dám nắm tay chứ không có cử chỉ nào khác. Cậu nằm thẳng đuột như khúc gỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm trần nhà trắng tinh.

Mặc dù hai người bị mắc kẹt trong một không gian không xác định, mặc dù Duy tỏ rõ sự bồn chồn bất an, Phúc Nguyên phải thừa nhận một cách tội lỗi rằng cậu hưởng thụ khoảng thời gian này.

Những yêu cầu của căn phòng chỉ càng giúp cậu lại gần Duy hơn - một điều mà cậu đã ước mong trong một tháng qua.

Càng suy nghĩ cậu càng chột dạ, cứ vậy lo lắng không biết nên nói với Duy như thế nào hay cứ giấu nhẹm đi. Cậu sợ em giận. Ngoài đời em chưa thật sự giận ai, có chăng chỉ dỗi vì các anh các bạn ăn trước mà không ới mình hay đôi khi mọi người lười biếng.

Trước khi xác nhận được suy đoán của mình, Phúc Nguyên chưa và chưa dám tiết lộ điều gì.

Đến khi bàn tay cậu tê rần, cậu mới giật mình nhận ra màn hình điện tử đã thông báo qua ải từ lúc nào. Bên trong căn phòng này, thời gian như trôi thật nhanh đối với cậu.

Duy không lên tiếng, em đã ngủ thiếp đi từ lâu trong tư thế tay vẫn được Phúc Nguyên nắm chặt. Phúc Nguyên sợ em lạnh nên kéo chăn lên đắp kín cho cả hai.

Căn phòng đọc được suy nghĩ của cậu. Đèn trần trắng xoá thay bằng màu vàng nhạt, nhiệt độ tăng dần, bức tường chuyển sang màu nâu nhạt ấm áp.

Duy nằm trong chăn chẹp miệng ngon lành rồi đột nhiên trở mình. Khuôn mặt em đối diện cậu trong gang tấc.

Phúc Nguyên không dám thở mạnh.

Cậu dùng ánh mắt miêu tả từng đường nét trên khuôn mặt em, từ hàng mi dài giấu dưới mái tóc rũ, quầng thâm nhạt, gò má hơi gầy đến đường cằm sắc nét rồi đôi môi hồng nhạt hơi cong lên.

Phúc Nguyên đi phòng thu âm với gym suốt, chỉ nghe Long Hoàng - đồng gym - kể rằng hôm nào chân tay Duy cũng bầm dập vì tập luyện nhưng vẫn cố bỏ chút thời gian đi luyện hát với thầy vocal. Long Hoàng gặp em vài ngày trong tuần khi luyện tập chung bài hát mà biết em gầy đi thấy rõ. Do một dạo em tăng cân nhiều, em còn quyết tâm siết cân để phù hợp với vai trò idol nên cắt đồ ăn liên tục, giống hệt cậu hồi mấy tháng trước đó.

Hai người đều nỗ lực để tiến bộ từng ngày. Chỉ là dường như con đường của họ dần cách xa nhau.

“Tại sao thế, Duy ơi?”

Tiếng hít thở đều đặn đáp lại câu hỏi nhỏ của Phúc Nguyên.

Phúc Nguyên ngồi dậy, trong một phần nghìn giây muốn quấy rầy sự bình lặng này. Một tay vẫn nắm tay em, tay kia chạm nhẹ lên gò má em.

Cuối cùng sự đấu tranh hoá thành một cái chạm nhẹ, cậu cúi đầu, bóng cậu che khuất khuôn mặt em, một cái chạm nhẹ rồi thôi.

Chapter 6: Ải 5. Truth

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

Không biết qua bao lâu, Duy choàng tỉnh vì Phúc Nguyên gọi, “Dậy đi Duy ơi, mình thông qua ải rồi. Nó đang chờ mình chọn Truth or Dare tiếp đó.” Phúc Nguyên cười toe.

Hai bàn tay đã buông nhau ra từ lúc nào. Cảm giác lành lạnh trong lòng bàn tay làm Duy hụt hẫng nhẹ. Em xoa tóc rồi ngồi dậy.

“Chắc là chọn Truth tiếp nhỉ?” Phúc Nguyên hỏi. Duy gật đầu.

Đã là ải thứ 5, nếu họ chọn luân phiên Truth và Dare thì sẽ còn 3 lần Truth và 2 lần Dare nữa. Nếu cùng mức độ thử thách như những ải trước đó thì bọn họ có thể dễ dàng thoát khỏi căn phòng này.

Giờ Duy đã tìm ra cách để bình tĩnh lại, đó là tự nhủ những gì bọn họ làm trong căn phòng này chỉ để thoát ra thôi, những cảm xúc hay hồi ức nảy sinh chỉ là hiệu ứng cầu treo. Vì vậy khi màn hình điện tử hiện lên yêu cầu tiếp theo, em cũng chẳng ngạc nhiên gì.

Ải 5 - Truth: Kể về chuyến đi chơi riêng mà bạn muốn có với đối phương.

Chỉ trong năm giây Duy đã sắp xếp được suy nghĩ trong đầu, em định bắt đầu trả lời thì Phúc Nguyên ngăn lại. “Khoan đã! Nguyên nghĩ mình nên bàn về chiến thuật.”

Cậu ngồi lên giường rồi vỗ vị trí bên cạnh, Duy hiểu ý liền leo lên ngồi cạnh, khoanh chân tỏ vẻ lắng nghe.

“Từ đầu đến giờ chúng ta đã 3 lần gặp Truth và 2 lần gặp Dare. Điều kiện qua ải Dare đã rõ ràng, miễn sao chúng ta thực hiện hành động mà căn phòng chứng kiến được. Còn Truth thì sao? Điều kiện qua ải là nhịp tim, vậy cần nhịp tim nhanh hay chậm, có tiêu chuẩn nào không? Cần đo nhịp tim của Duy, của Nguyên hay của cả hai chúng mình?”

Phúc Nguyên rất thông minh và tinh ý. Trước khi cậu có thể suy diễn xa hơn và chạm tới đáp án, Duy vội đưa ra ý kiến, “Có thể là đo nhịp tim nhanh hơn vì nếu nói dối tim sẽ đập rất nhanh. Hơn nữa căn phòng sẽ đo người thực hiện yêu cầu, nếu không thì việc để ai thực hiện cũng không còn ý nghĩa.”

Phúc Nguyên tiếp tục phân tích, “Vậy vì sao Dare ghi hình cả hai mà Truth chỉ đo nhịp tim của một người? Nó không cân bằng.” Cậu nhìn thẳng vào mắt Duy, “Nguyên biết Duy cũng cảm nhận được mà.”

Duy không dám chạm tới ánh mắt kiên định ấy, em chuyển chủ đề, “Trước tiên vượt qua ải này đã, chỉ có 39 phút 02 giây chuẩn bị thôi đấy.” Duy vẫn còn nhớ con số lẻ kỳ lạ này.

Phúc Nguyên đồng ý ngay, “Ừ được, nghe Duy đó.”

Sự đào sâu dừng lại tại đó nhưng chỉ là trong một lúc thôi, sớm muộn gì Phúc Nguyên cũng sẽ biết. Duy không thể trì hoãn được con sóng ngầm đang trào dâng này, đã thế ải Truth này sẽ càng giúp suy đoán của Phúc Nguyên được xác thực.

Nếu được, em mong Phúc Nguyên không nhận ra quá sớm.

“Chuyến đi chơi riêng mà Duy muốn đi với Nguyên đương nhiên phải có đồ ăn đầu tiên. Nếu có cơ hội chơi ở Hà Nội thật lâu, Duy sẽ dẫn Nguyên ăn hết đặc sản Hà Nội, hay còn gọi là ăn sập Hà Nội.” Gì thì gì vẫn phải trả lời câu hỏi đã.

“Lần trước Nguyên ăn bún đậu toè mỏ ròi. Món khác được không?”

Duy không nỡ để Nguyên ăn trùng món đâu, em khẳng định, “Nhiều món lắm tùy Nguyên chọn. Khi nào Nguyên ăn chán rồi Duy sẽ chở Nguyên ngắm hoàng hôn trên Hồ Tây. Trời tối rồi Duy sẽ đưa Nguyên về nhà Duy ăn tối, mẹ Duy sẽ làm cho Nguyên bát phở to đùng, đảm bảo no đến trưa hôm sau.”

Trong đầu Duy đã tưởng tượng ra mình đóng vai hướng dẫn viên du lịch, kéo theo Phúc Nguyên trải nghiệm từng món mình thích, từng quán mà em đã ăn từ nhỏ đến lớn.

Tít. Chúc mừng thông qua ải 5.

Ải 6 tự động chọn Dare. Đang tải.

“Cảm ơn Duy.” Giọng Nguyên vui sướng.

“Có gì đâu mà cảm ơn. Nếu Duy đến Đà Lạt, chắc Nguyên cũng sẽ đưa Duy đi ăn vậy thôi.” Với cái tính hiền lành của Phúc Nguyên, có khi ai đòi ăn gì cậu cũng dâng tận miệng.

“Không, cảm ơn Duy nhiều lắm.” Phúc Nguyên nở một nụ cười đắc thắng, “Giờ Nguyên đã hiểu được quy luật của Truth.”

Tim Duy nhảy lên một cái rồi như dừng lại ở cuống họng.

Chết rồi! Nãy em kể chuyện hăng quá không biết có làm lộ gì không. Sao Nguyên lại nhìn em bằng ánh mắt khó hiểu như vậy? Sao Nguyên lại tiến đến gần em? Ánh mắt Duy như chết trân nhìn Phúc Nguyên từng chút dịch lại gần. Trong đầu Duy đang chạy ngàn kịch bản và cách đối phó.

“Duy đừng giả vờ nữa, Duy cũng biết đúng không?” Phúc Nguyên cười tươi rói. “Nhịp tim phải đo từ cả hai người. Căn phòng không quan tâm chúng ta nói dối hay nói thật mà chỉ đo nhịp tim của chúng ta xem có nhanh đạt tiêu chuẩn của nó hay không.”

“Bằng chứng là vừa rồi…” Phúc Nguyên đặt tay lên ngực trái, “Khi Duy nói đưa Nguyên về nhà Duy, nơi này đập rất nhanh, ngay sau đó là thông báo qua ải.”

Không để cho Duy có cơ hội phản bác, Phúc Nguyên nói tiếp, “Trong ải đầu, Nguyên đã nói thật từ câu đầu tiên nhưng chưa được thông qua ải. Vì Duy đó, Duy chẳng rung động gì cả. Mình cứ ngỡ nhịp tim của bản thân phải nhanh hơn nữa nên nhìn vào mắt Duy thật lâu. Lúc mình nói câu cuối cùng đã căng thẳng không thở nổi.”

Quả nhiên là không thể tránh nổi nữa. Duy thở ra một hơi, “Đúng vậy, Duy đã nhận ra quy luật của Truth từ ải 3 nhưng Duy không nói. Xin lỗi Nguyên...”

Một tia sáng loé lên trong đầu, một cái cớ quá tuyệt vời! “...Con trai mà tim đập nhanh khi con trai khác khen thì có vẻ không bình thường lắm.”

“Bình thường mà. Nguyên cũng vậy.” Hoá ra Duy ngại không dám nói, dễ thương ghê.

Trong lòng Phúc Nguyên thấy ngọt ngào như mật, có lẽ mối quan hệ giữa hai người không đến nỗi tệ chỉ vì một tháng qua nhỉ?

Gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng và chôn được tâm tư mình sâu hơn, Duy nhẹ nhõm hẳn, cho đến khi em nhìn thấy dòng yêu cầu mới.

Ải 6 - Dare: Ngồi trên người đối phương trong 30 phút.

Notes:

tôi đã thất bại :((( trong đầu toàn chung kết k kịp chạy chap :(( thôi sau chung kết t quay lại nha

Chapter 7: Ải 6. Dare

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

Ải 6 - Dare: Ngồi trên người đối phương trong 30 phút.

Phúc Nguyên: “Oh no!” 

Đã đến lượt Phúc Nguyên. Thế nhưng thực hiện thử thách này như thế nào khi cậu đã cao và nặng hơn Duy rất nhiều - kết quả của nhiều tháng tập gym cật lực dưới sự giám sát của PT 0đ Minh Hiếu. Nếu rái cá khổng lồ ngồi lên người sư tử bé, sư tử bé sẽ bẹp dí mất.

“Coi thường nhau thế.” Giọng Duy hơi hờn dỗi. 

Mới ngày nào hai đứa còn mặc áo đôi cùng size quay dance challenge, giờ Phúc Nguyên đã cao lớn hơn em nhiều. Chắc chắn là do em ít tập gym hơn thôi chứ em cũng chẳng thua kém gì đâu.

Trong sự lì lợm của Duy, hai người đã thử nhiều tư thế khác nhau nhưng chưa lần nào Phúc Nguyên dám ngồi hẳn quá một phút. Nhiều người bảo khung xương của Phúc Nguyên nặng, cậu sợ Duy sẽ đau nên cái mông cứ mấp mé. Kết quả là hai người loay hoay hơn hai mươi phút mà màn hình điện tử vẫn chưa bắt đầu đếm ngược.

“Vẫn chưa đạt yêu cầu à?” Duy cau mày, “Hay Nguyên cứ ngồi hẳn lên chân Duy xem nào.”

Em nói xong khoanh chân, vỗ vào chỗ trong lòng mình, trong mắt Phúc Nguyên trông chỗ ngồi đó thật mời gọi. Cậu đã phải dằn mình xuống, “Hay…hay là mình đổi chỗ, cho Duy ngồi lên Nguyên…”

“Cũng được hả…” Duy bất ngờ.

Nói mới nhớ, đúng thật là đó giờ, Duy và Phúc Nguyên đều ngầm hiểu rằng sau khi quyết định ai là người chọn Truth hoặc Dare thì chính người đó sẽ thực hiện. 

Phúc Nguyên nhẩm lại những quy tắc của Room No.1223 rồi kết luận, “Được đó. Điều nào không cấm thì mình có thể thực hiện mà, xuất hiện đếm ngược tức là mình làm đúng.”

Nói xong cậu khoanh chân dựa vào đầu giường, vỗ vỗ, “Yên tâm chân Nguyên khoẻ lắm nè.”

Duy đã chứng kiến lớp cơ bắp khi Phúc Nguyên mặc quần short ở ký túc xá rồi, nhưng ngồi lên là một chuyện khác! Trong đầu em âm thầm niệm mình phải bình tĩnh, ngoài mặt tỏ vẻ trấn định leo lên giường, ngồi nghiêm chỉnh.

Ngay lập tức ở khoảng cách này, Duy ngửi thấy một mùi hương. Đó là một mùi hương hoà lẫn giữa mùi dầu gội bạc hà dùng chung ở ký túc xá, mùi thơm lạnh của rừng cây thông xung quanh khu ký túc và mùi ngọt dịu từ bộ quần áo mới giặt sạch. Không có gì đặc biệt nhưng không hiểu sao làm em choáng váng.

Ý nghĩ tiếp theo của Duy là không ngờ Phúc Nguyên lại chịu đi chơi hôm nay. Cậu có một lịch trình hằng ngày kín đặc, chưa nói đến lịch trình làm việc mà những thói quen cá nhân như tập gym, chạy bộ, làm nhạc đã choán hết mọi quỹ thời gian. Duy nghe anh Swan kể rằng, hầu như sáng sớm nào lúc anh ấy đi đá bát bún bò dưới chân dốc về, cũng bắt gặp Phúc Nguyên ướt đẫm mồ hôi vừa chạy bộ trên đồi thông xuống. Chẳng biết ai đã kéo được cậu khỏi thời gian biểu cố định này. Duy nghĩ vậy chứ em không dám hỏi. Một tháng qua em luôn tìm câu trả lời ở những người khác, dù hơi vòng vèo và tốn công.

Cứ tự hỏi rồi đoán mò như vậy, màn hình điện tử đã bắt đầu đếm ngược, không chỉ có em mà người còn lại trong căn phòng cũng không nhận ra. Em cúi đầu suy nghĩ, vô thức để lộ cái gáy trắng ngần không phòng bị.

Trái tim Phúc Nguyên hò reo, từng nhịp đập như ong lên vang vọng từng hồi trong lồng ngực. Thề có trời đất chứng giám! Cậu đã kiềm chế đến nghẹt thở từ khoảnh khắc Duy ngồi vào trong lòng mình. Chắc chắn là ngồi trong lòng vì chỉ cần khẽ nâng tay lên là cậu có thể ôm gọn được em. Em nhẹ như một con mèo bông. Bộ quần áo rộng thùng thình khiến em càng thêm nhỏ bé và mềm mại. Tay Phúc Nguyên run nhẹ, bàn tay ở chỗ em không nhìn đến đang nắm chặt thành nắm đấm.

“...Duy ơi có mỏi không thì dựa vào Nguyên đi.”

Người ngồi trong lòng cậu giật mình, cái lưng thẳng tắp hơi xích ra, “Không cần đâu.”

Dù không quay đầu sang phải hay trái, Phúc Nguyên cũng có thể tưởng tượng rõ mồn một rằng em đang cụp mắt xuống và mím môi chịu đựng. Phải rồi, Duy muốn thoát khỏi căn phòng này, chỉ có Phúc Nguyên đang hưởng thụ những giây phút gần gũi hiếm hoi.

Phúc Nguyên không giỏi chịu đau nhất là sự đau đớn một cách mập mờ. Trong không gian rộng lớn mà kín kẽ và trống trải này, chỉ có Phúc Nguyên và Duy. Giờ đây tất cả thắc mắc, day dứt hoá thành sự thôi thúc. Đúng vậy, không phải lúc này thì lúc nào.

“Duy ơi có phải một tháng trước Nguyên đã làm gì có lỗi với Duy không?” 

Hỏi ra rồi, cuối cùng Phúc Nguyên đã hỏi ra điều cậu trăn trở bấy lâu.

“Nguyên nói linh tinh gì thế? Nguyên chẳng làm gì có lỗi với Duy cả.” 

Duy đáp ráo hoảnh. May sao hai người đang không đối diện nhau nên em không cần lảng tránh Phúc Nguyên. 

“Chắc chắn là có.” Đối phương vẫn không từ bỏ, “Ban đầu mình không để ý, mình tưởng Duy bận quá, mình cũng bận. Thế nhưng dần dần những buổi đi chơi chung không thấy Duy nữa hoặc Duy đến rồi vội đi, mỗi khi mình nói chuyện hay nhắn tin riêng với Duy cũng chẳng được mấy câu.”

“Là do Duy không muốn lãng phí thời gian rảnh của Nguyên. Nguyên đã làm nhiều việc lắm rồi và nên được nghỉ ngơi.”

“Không, Duy chỉ đang tìm cớ tránh Nguyên thôi.”

“Đủ rồi đó Nguyên!” Duy đứng phắt dậy, nhảy xuống giường, “Dừng lại ở đây được rồi!”

Lần đầu tiên bị Duy mắng, trước đây dù thế nào Duy cũng nói chuyện nhẹ nhàng với Phúc Nguyên lắm. 

Phúc Nguyên sững sờ, khuôn mặt trắng bệch. Cậu định nói lời xin lỗi vì đã làm Duy giận thì một vật lấp lánh đã thu hút ánh mắt cậu.

Trong lúc Duy nhảy xuống, từ trong áo văng ra một mặt dây chuyền bằng bạc hình nửa vầng trăng. Hình dáng của nó đặc biệt đến mức Phúc Nguyên nhận ra ngay, đây là món quà sinh nhật mà cậu dành tặng em. 

Tập tính của rái cá chịu ảnh hưởng gián tiếp từ mặt trăng, cụ thể là từ thủy triều và chu kỳ sáng tối. Tấm lòng của Phúc Nguyên giấu sâu kín đến mức trong tấm thiệp chúc mừng chỉ dám ghi rằng đây là mặt dây chuyền bán chạy của một hãng trang sức nổi tiếng, chứ không phải do cậu đặt làm riêng, chứ không phải cậu đang giữ một nửa vầng trăng còn lại và cất dưới gối, hằng đêm ngắm nó rồi đi vào giấc ngủ.

Hóa ra Duy không hề cất đi mà thậm chí luôn mang theo bên mình.

Tít. Cảnh báo. Thực hiện Dare thất bại, mở ra Ải trừng phạt.

Ải trừng phạt tự động chọn Dare. Đang tải.

Notes:

Hạnh phúc quó hai đứa cùng debut rồi TTvTT đúng là khổ qua, khổ nào rồi cũng sẽ qua, trời ban phúc đức cho con già này
Bật mí từ khóa chap 7 là "h**" =)))

Chapter 8: Ải 7. Dare (Ải trừng phạt)

Chapter Text

Khi ánh mắt Phúc Nguyên vẫn chăm chú không rời mặt dây chuyền, Duy biết mọi chuyện đã rối tung lên rồi. Có ai lúc nào cũng đeo mặt dây chuyền của bạn bè tặng không? Cũng có nhưng em cần lựa lời sao cho hợp lý. Vậy mà căn phòng lại không để em mở lời. Nó phát ra một tiếng chói tai, dòng chữ hiện lên trên màn hình cũng mang giọng điệu căng thẳng.

Tít. Cảnh báo. Thực hiện Dare thất bại, mở ra Ải trừng phạt.

Ải trừng phạt tự động chọn Dare. Đang tải.

Duy chết trân đứng đó với ý nghĩ mình đã làm hỏng việc mất rồi. Rõ ràng chỉ cần ngồi yên thêm chục phút là qua ải, tại sao em không thể kiên nhẫn hơn?

Em mím môi nhìn màn hình điện tử, trong lòng mong yêu cầu của ải trừng phạt sẽ không quá đáng sợ giống như những ải trước đó, chỉ cần hai người cùng phối hợp. Mang tâm lý cầu may mắn, Duy không hề biết người còn lại trong phòng đã đi đến phía sau lưng em, dõi theo từng cử chỉ của em.

Ải 7 - Dare (ải trừng phạt): Hôn đối phương liên tục tại ít nhất 5 vị trí khác nhau cho đến khi Room No.1223 cho phép dừng lại.

Chú ý: Sẽ có tiếng “tít” ra hiệu có thể dừng lại.

Kể từ bây giờ, để đảm bảo riêng tư cho các đối tượng, Room No.1223 tự thiết lập che chắn hình ảnh.

“Ha.”

Một tiếng cười phát ra từ sau lưng Duy. Đó là một tiếng cười nhẹ tênh mà nắm chắc phần thắng.

Ngay sau đó, một đôi tay mạnh mẽ nhấc bổng Duy lên. Chỉ trong vài giây khi tầm mắt em vừa xác định được trần nhà trong sự lắc lư, em đã bị ném mạnh lên giường.

“...Nguyên?” Em dè dặt gọi tên bạn.

Phúc Nguyên trước mặt em trông khác quá. Không còn ánh mắt hiền lành, khuôn mặt cậu tối sầm như bão giông sắp ập đến. Nụ cười mỉm nửa miệng khiến tim em chệch một nhịp. Em toan ngồi dậy thì cậu đã nắm chặt hai cổ tay em đóng đinh lên đệm giường.

“Nguyên rất vui vì Duy vẫn giữ quà của Nguyên.” Ánh mắt cậu sáng ngời, còn chói loá hơn cả ánh đèn, “Tuy rằng Nguyên còn nhiều điều muốn hỏi nhưng chúng ta nên thực hiện yêu cầu trước, nhỉ?”

“Đợi đã! Nguyên nghe Duy nói…”

Nửa câu sau của Duy đã kẹt lại trong cổ họng vì Phúc Nguyên đã cúi xuống.

Đôi môi Phúc Nguyên đáp lên má Duy, đúng vào vị trí lúm đồng tiền. Chỉ một cái chạm nhẹ mà Duy giật bắn mình, ký ức quay lại ngày đi chơi ở lâu đài.

Lần đó do thời gian gấp gáp và mọi người đều hành động kỳ quặc nên em mới có thể bình tĩnh chạy đến chỗ Phúc Nguyên. Hơn nữa anh Wonbi đã chạy đến chỗ anh Minh Hiếu rồi, chẳng lẽ em bỏ lại Phúc Nguyên một mình. Lần này là một tình cảnh hoàn toàn khác. Em như con mèo bị dọa sợ, hai chân đạp ga giường muốn đẩy người lên để trốn thoát.

Phúc Nguyên nhanh hơn Duy, cậu đổ người lên, bóng đen bao trùm lấy em. Lại một cái hôn nữa, lần này là lên trán em.

Duy sững người. Em không hiểu sao Phúc Nguyên có thể điềm nhiên thực hiện những hành động thân mật như vậy với một người con trai khác, hay đây là hành động thông thường của bạn bè với nhau? Đầu óc em quay cuồng đang cố xử lý thông tin quá phức tạp, đôi mắt tròn xoe dòm Phúc Nguyên.

Phúc Nguyên hôn trán em xong không vội rời đi ngay mà giữ nguyên tư thế. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ tính bằng một đốt ngón tay. Em có thể nhìn rõ bóng mình trong mắt cậu và cả những nếp nhăn nhỏ xíu ở đuôi mắt khi cậu cười.

Rồi Phúc Nguyên tiến đến gần hơn nữa đến mức hai hàng mi như chạm vào nhau, theo phản xạ Duy nhắm mắt lại. Cậu hôn nhẹ lên mắt em.

Hàng mi em run lên. Sự dịu dàng ấm áp làm em tan chảy quên cả giãy dụa, phản ứng của em càng cổ vũ Phúc Nguyên tiếp tục tấn công.

Nghe nói tay phải gần tim hơn tay trái nên Phúc Nguyên tìm đến tay phải của Duy. Những ngón tay trắng lạnh của em hơi co lại, cậu hôn lên lòng bàn tay em, như muốn in một dấu ấn lên trái tim em.

Lòng bàn tay Duy trở nên bỏng rát. Em quay đầu đi không muốn Phúc Nguyên trông thấy vẻ mặt của mình.

Phúc Nguyên nhớ đến ải 4 em ngủ say trong tay mình, bản thân không dám làm gì khác ngoài lén lút gửi gắm một nụ hôn nhẹ hơn gió. Giờ khi mọi thứ rõ như ban ngày, lòng cậu sáng tỏ, mừng rỡ, hân hoan như tìm lại được báu vật quý giá đã từ lâu đánh mất.

Hôn lên má. Vì thấy em dễ thương.

Hôn lên trán. Vì muốn bảo vệ em.

Hôn lên mắt. Vì thương xót em.

Hôn lên lòng bàn tay. Vì trân trọng em.

Cuối cùng, hôn lên môi. Vì thích em.

Đó là một nụ hôn ngây ngô và trúc trắc. Pháo hoa nổ tung trong đầu Duy, em đã hoàn toàn bị đánh bại.

Đôi môi Phúc Nguyên đặt lên xong rời đi rất nhanh, rồi nhân lúc Duy chưa tỉnh táo hoàn toàn, đôi môi ấy lại sáp đến. Lần này là một nụ hôn mạnh bạo, giận dữ, ngang ngược, môi em bị cắn xé đến tê dại, rồi bị nhào nặn vây kín không một kẽ hở. Em khó khăn tìm kiếm vài tích tắc để lấy hơi, vô tình phát ra âm thanh rên nhẹ như nũng nịu. Dường như để cho em hồi thần, cậu chấm dứt nụ hôn thứ hai.

Đôi môi hồng nhạt của Duy đã hơi sưng đỏ, em cắn môi, từ hoảng hốt, khiếp sợ, choáng ngợp đến lung lay, run rẩy, bất ngờ, giờ là ngại ngùng. Nếu như Phúc Nguyên chỉ hành động để thoát khỏi căn phòng để vượt qua thử thách, vậy thì cậu đã quá tận tâm. Chẳng phải nên hôn từ từ để căn phòng thông báo dừng lúc nào còn kịp dừng chứ?

Lần đầu tiên Duy nghi ngờ trí nhớ của bản thân một tháng trước khi nghe Phúc Nguyên nói câu nói đó.

Từ khi bước chân vào căn phòng này, trong khi em luôn tìm cách né tránh cậu, Phúc Nguyên lại luôn thể hiện xu hướng muốn thân cận với em, nhiệt tình không chút bài xích nào. Chẳng lẽ...

Hai tay em đã được thả tự do từ lúc nào đã tự ôm lấy khuôn mặt nóng cháy. Nếu có một chiếc gương ở đây, Duy sẽ trông thấy một trái dâu đỏ chót chín mọng. 

Không khí trong phòng nóng cháy khó thở, còn Phúc Nguyên - người vừa cầm mồi lửa - cũng chẳng thiết kiềm chế và không ngại đốt thêm lần nữa. Cậu đã có câu trả lời từ Duy, một câu trả lời đến muộn mà chính chủ mãi không chịu thừa nhận.

“Duy đang nghĩ gì vậy? Chưa xong đâu.” Phúc Nguyên hôn lên mu bàn tay em, ánh mắt tràn đầy ý cười. “Vì Duy cứ che mặt mãi nên mình đành hôn chỗ này vậy.”

Trời ơi! Vẫn chưa dừng lại nữa sao? Cái căn phòng chết tiệt này!

Tít. Chúc mừng thông qua ải 7. Ải 8 đang tải.

Mời chọn, Truth or Dare?

Duy thở ra một hơi, ngay lập tức đẩy Phúc Nguyên ra, “Căn phòng này thật quá đáng!”

Được rồi dù sao đổi lại cho Duy làm thì không biết bao giờ em mới dám bắt đầu mất. Chẳng qua phản ứng và hành động vừa rồi của Phúc Nguyên quá đáng sợ không giống với thường ngày. Hôn cần mạnh bạo như vậy á?

Em lén nhìn Phúc Nguyên - người mà dù em đang cố sức đẩy ra vẫn không hề lay chuyển, để rồi chạm phải một ánh mắt chăm chú nghiền ngẫm.

"Nguyên đã biết tất cả các yêu cầu của căn phòng này đều sản sinh từ mong muốn của bản thân mình.”

Em sửng sốt.

Phúc Nguyên nhớ lại từng ải trước, nghiêng đầu cười, “Muốn khen Duy dễ thương, muốn được Duy xoa đầu, muốn biết mình là người như thế nào trong mắt Duy, muốn nắm tay Duy thật lâu, muốn đi hẹn hò với Duy, muốn ôm Duy vào lòng…”

Căn phòng đã ẩn ý từ đầu mà bọn họ không nhận ra, từ tấm thảm, bánh ngọt đến bức tường trong suốt, miễn là họ muốn, căn phòng sẽ làm theo. Chỉ là còn một điều, vì sao Phúc Nguyên là người được chọn mà không phải Duy?

Thôi chẳng sao, Phúc Nguyên chẳng sợ gì nữa. Thời gian còn nhiều mà cậu đã bắt được em rồi, cậu sẽ giải mã được tất cả bí ẩn.

Giờ Phúc Nguyên sẽ điều khiển căn phòng để đưa ra yêu cầu của ải tiếp theo.

Cậu muốn chọc thủng tấm màng ngăn cách giữa hai người, cậu muốn tìm ra sự thật.

Ải 8 - Truth: Vì sao một tháng qua chúng ta không còn nói chuyện với nhau nữa?

Chapter 9: Ải 8. Truth

Notes:

Sắp tới là ải cuối và ngoại truyện, mí ngừi đoán xem t sẽ lên món gì ;)

(See the end of the chapter for more notes.)

Chapter Text

Ải 8 - Truth: Vì sao một tháng qua chúng ta không còn nói chuyện với nhau nữa?

Có một người bạn thông minh thì được nhờ, nhưng có một người bạn quá nhạy bén lại có chút đáng sợ. Ngay từ đầu, Phúc Nguyên đã không thể hiện chút bất an nào dù lạc vào không gian lạ. Qua từng ải, cậu đều bình tĩnh phân tích đặc điểm và tìm ra lỗ hổng. Nếu có thêm thời gian, Duy ngờ rằng Phúc Nguyên còn có thể tìm đến tận địa chỉ tập đoàn PDTB.

Đầu óc Duy thì đơn giản hơn. Em cũng thông minh nhưng em nhạy cảm hơn với cảm xúc và tình huống. Ví dụ như lúc này, em biết bầu không khí giữa hai người đã khác biệt khi Phúc Nguyên phát hiện ra mặt dây chuyền, rồi thay đổi hoàn toàn sau khi họ vượt qua ải trừng phạt. Em cũng lờ mờ nhận ra hẳn là một tháng trước có sự hiểu lầm nào đó chứ với thái độ hiện tại của cậu, chắc chắn không phải cậu ghét em.

Phúc Nguyên đang nằm bên cạnh nghiêng người về phía em. Ánh mắt nhìn em đầy khích lệ và mong chờ.

Vì vậy vượt qua sự choáng váng ban đầu, không cần thêm bàn bạc, em tự giác kể lại chuyện một tháng trước.

Vào một ngày nắng ấm hiếm hoi của mùa đông, Duy đã nghe thấy Phúc Nguyên nói câu nói đó.

“Nguyên này anh hỏi thật, dạo mày có đang thích cô nào không vậy?”

“Anh Sơn hiểu lầm rồi, Nguyên đang không có thích ai cả.”

Giọng nói của Phúc Nguyên đầy dứt khoát, cậu phủ nhận lời anh Swan, cũng phủ nhận luôn những ảo tưởng của Duy.

“Thế à? Anh thấy dạo mày cứ phơi phới kiểu gì ấy.” Giọng Swan vẫn nghi ngờ.

“...Chỉ là có cảm hứng sáng tác thôi.”

Duy đã không còn có tâm trí nghe đoạn sau nữa. Em thẫn thờ cầm hai miếng bánh ngọt từ góc khuất quay về phòng.

Phúc Nguyên vẫn tỉnh táo, chỉ có em chìm đắm rồi lén để dành một miếng bánh ngọt thôi. Ai mà biết được lúc nào cậu sẽ trốn được khu tự trị Minh Hiếu chứ, vì vậy Duy luôn để dành sẵn một miếng để nếu Phúc Nguyên có hỏi. Đôi lần em thành công nhìn thấy ánh mắt long lanh và câu nói cảm ơn mềm xèo từ cậu rồi thấy vui trong lòng.

Nghe Phúc Nguyên nói vậy Duy có buồn không? Buồn lắm chứ, nhưng em không dám thể hiện ra. Mấy ngày sau đó em vẫn đi học, đi tập luyện bình thường. Có mấy buổi tối em nghĩ mãi xem vì sao ra cơ sự này, rồi em nhớ hiền hòa và lịch sự là tính cách của Phúc Nguyên, những lần cậu đỡ lấy em trong phòng tập hay những lần chuẩn bị sẵn khăn tắm cho em chỉ vì bản tính tốt bụng của cậu là vậy.

Em ngốc quá, may mà em nhận ra sớm. Em tưởng Nguyên thích mình, hoá ra Nguyên chỉ coi em là bạn.

Phải rời xa thôi, về đúng vị trí bạn bè thôi. Chắc Nguyên cũng không muốn có một cậu con trai thích mình đâu.

Từ đó, trừ những buổi tập bài chung hay những lịch trình chung của cả nhóm, Duy không còn nói chuyện với Phúc Nguyên, chỉ còn những cuộc hội thoại ngắn đến không thể ngắn hơn được nữa. 

Đương nhiên Duy chỉ kể ngày hôm đó đã nghe được Phúc Nguyên nói gì nhưng cậu đã đoán ra gần hết câu chuyện. Cậu không thể tưởng tượng được những gì mà Duy đã chịu đựng trong một tháng qua, vậy mà cậu cứ ngỡ mình vô tình làm gì khiến em ghét.

“Duy ơi cho Nguyên xin lỗi, xin lỗi Duy nhiều lắm.” 

Câu chuyện đầy đủ của hôm đó là như thế này:

“Nguyên này anh hỏi thật, dạo mày có đang thích cô nào không vậy?”

“Anh Sơn hiểu lầm rồi, Nguyên đang không có thích ai cả.”

“Thế à? Anh thấy dạo mày cứ phơi phới kiểu gì ấy.” 

“...Chỉ là có cảm hứng sáng tác thôi.”

“Mày khỏi giấu, tao hỏi để thử mày thôi chứ tao biết tỏng. Hôm qua anh Cường muốn mượn tai nghe xịn xò của mày nên lục tung cái giường mày lên, ừ thì anh Cường láo lếu thật, nhưng ý là ảnh tìm thấy mặt dây chuyền dưới gối của mày ý. Anh Quan bảo giống hệt cái thằng Duy đeo. Hai chúng mày là sao?”

Dưới cái miệng không hồi chiêu của Ngan tổng, Phúc Nguyên đã khai sạch. Cậu nói ban đầu mình chối đây đẩy vì sợ các anh biết rồi Duy cũng biết, kể xong cậu còn nài nỉ anh Sơn đừng nói cho ai nhất là Duy. Thế nhưng cậu không biết là cái miệng của Ngan tổng không địch lại được Wonbi và minhtin, câu chuyện cứ lan dần và âm ỉ trong Top 11 chỉ có hai chính chủ không hề hay biết.

Dù Duy cố che giấu nhưng biểu hiện của em quá lộ liễu. Sau khi mọi người nhận ra Phúc Nguyên đang bị xa lánh, các anh sốt ruột thay cho hai đứa em. Thằng bạn chí cốt Lâm Anh nghĩ ra chuyến đi chơi này ngay trong buổi sáng nay. Duy Lân bảo Phúc Nguyên là Duy sẽ đi nên Phúc Nguyên không kịp chuẩn bị gì mà vớ đại bộ quần áo của anh Wonbi. Phía bên kia, Đông Quan cũng bảo Duy là Phúc Nguyên sẽ đi nên Duy vội bật dậy và mặc luôn bộ đồ ở nhà lên xe. Long Hoàng chịu trách nhiệm kiếm cái nhà ma vừa tối vừa to nhất có thể, Minh Hiếu và Cường Bạch lần lượt dẫn Phúc Nguyên và Duy vào nhà ma rồi giả vờ bị lạc mất, còn minhtin đứng canh ở phòng quan sát để phòng ngừa một trong hai đứa trốn ra trước.

Những chuyện đó để sau, còn lúc này đây, lần đầu tiên Duy thầm cảm ơn căn phòng đã dẫn họ tới đây để hai người có cơ hội đối mặt và thẳng thắn với nhau.

Em ngần ngừ lựa từ ngữ mãi rồi mới hỏi dò, “Vậy tất cả chỉ là hiểu lầm?”

“Đúng vậy! Lúc đó mình cuống quá nên chối bay chối biến. Mình đang không thích cô gái nào cả Duy ạ.” Phúc Nguyên gật đầu nhanh chóng thanh minh.

“Người mình thích là Duy cơ.” Cậu nắm lấy đôi tay lạnh ngắt của em đặt lên trên ngực mình, muốn dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho em. 

“Mong Duy hiểu cho tình cảm của mình, không phải xuất phát từ phép lịch sự, không phải dưới danh nghĩa bạn bè. Nguyên thích Duy và muốn trở thành bạn trai của Duy. Duy đồng ý nhen?”

Chết tiệt, ai lại hỏi vậy với đôi mắt long lanh ngước lên như vậy bao giờ. Đã thế tay em còn không rút ra được.

Dù trái tim như muốn nhũn ra rồi nhưng em vẫn cứng miệng, “Miễn…miễn cưỡng đồng ý.”

Tít. Ghi nhận cả hai đối tượng đều thực hiện Truth. 

Chúc mừng các bạn đã mở ra lối tắt.

Chuẩn bị thoát khỏi Room No.1223 trong 3…2…1… Sẵn sàng.

Notes:

ố là la hơn 100 kudos tức là hơn 100 khổ qua con hả trời ơi cộng đồng lớn mạnh quá hạnh phúc quá phấn đấu mỗi khổ qua con xào một chảo bón nhau cùng ăn thì càng zui

Chapter 10: Ải 9. Truth (1)

Chapter Text

Làn gió cuối đông ùa vào căn phòng qua khung cửa sổ, thổi bay những trang giấy với dòng nhạc dang dở trên bàn. Tia nắng sớm chiếu rọi lên giá sách chất đầy Hirono và Gumball, chiếu lên cây guitar dựng ở góc phòng rồi chiếu lên những tấm polaroid dán trên tủ quần áo.

Duy đang vùi mình trong ổ chăn cùng mộng đẹp thì một người lật chăn ra, rồi cũng chính người ấy nâng mặt em lên, đặt lên má em một cái thơm nhẹ.

“Duy ơi chào buổi sáng.”

Sư tử nhỏ dễ gắt ngủ nhưng giọng nói kia êm dịu quá nên em không nỡ cáu. Em mơ màng ngồi dậy với mái tóc bù xù, lững thững đi vào nhà vệ sinh trong khi người kia gấp chăn, tiện thể lấy ra bộ quần áo đã xếp cho em từ đêm hôm trước.

Ngày hôm đó một tia sáng trắng bao phủ Room No.1223, lúc mở mắt ra Phúc Nguyên và Duy đã trở lại căn nhà ma. Sau đó hai người tìm được đường ra và được nhân viên trả lại điện thoại, nhìn thời gian mới trải qua nửa tiếng mà cứ ngỡ Room No.1223 như một giấc mơ. Chỉ khi nhìn vào mắt nhau, cả hai mới xác nhận được rằng căn phòng thật sự tồn tại.

À đây xin giới thiệu bạn trai Duy - Nguyễn Thanh Phúc Nguyên, đồng niên, cung Nhân Mã, giỏi tất cả mọi thứ, đẹp trai sáng tỏa như mặt trời, dễ thương, hiền và chiều em hết mực.

Đánh răng rửa mặt xong xuống tầng 1, mọi người đã ngồi đông đủ quanh bàn ăn. Duy tự nhiên ngồi đến chiếc ghế trống cuối cùng, Phúc Nguyên bên cạnh múc cho em một bát canh nóng hổi. Em đánh nhẹ vào tay cậu. Tém tém lại một chút chứ, em cũng có tay có chân mà ngại chết.

Cả nhà nhìn đã quen nên chẳng phản ứng gì, mọi người vừa bàn luận về lịch trình hôm nay vừa ăn sáng. 

Sau khi kết thúc show tuyển chọn, công ty đã định hướng cho Top 11 những con đường khác nhau, có người hoạt động nhóm, người tập trung mảng thời trang, người chuẩn bị đi đóng phim. Dù vậy mọi người đều lập một lời hứa rằng sẽ cùng nhau trở về ngôi nhà chung. Buổi sáng nay Top 11 cùng nhau đi họp ở công ty bàn về chiến lược phát triển năm tới, buổi chiều tách nhóm đi event nhãn hàng, buổi tối là thời gian mà mọi người mong chờ nhất - party cuối năm.

Buổi chiều Đông Quan và Duy có event diễn chung. Khi hai anh em kết event và lên xe bắt đầu trở về nhà chung thì trời đã tối mịt.

“Thế này hai mình chắc slot rửa bát rồi.” Đông Quan nói đùa.

Món gà nướng tại nhà bếp công ty dường như là “kiệt tác” duy nhất của anh cả. Các em nhất quyết không để anh vào bếp nữa sau một lần Đông Quan cố tái hiện gà nướng nhưng ra lò là gà bóng đêm.

Duy cố nhịn cười khi nghĩ đến làn khói đen ngày hôm đó nhưng Đông Quan đã nghe thấy. Lập tức đứa em do một tay anh nuôi lớn phải chịu những cú thọc lét không khoan nhượng từ anh. 

Xe chạy trên đường cao tốc hướng về nhà chung. Trên xe, hai anh em kể cho nhau nghe những khoảnh khắc thú vị trong event chiều nay và những lịch trình sắp tới. Bất giác chủ đề đã quay về buổi sáng nay khi Đông Quan trêu Duy rằng sáng nào Phúc Nguyên cũng để dành một phần ăn cho em, nếu không hai hốc trưởng Duy Lân và Lâm Anh sẽ đánh chén hết.

Ánh đèn đường trôi dần về phía xa, làm khuôn mặt Duy lúc sáng lúc tối bất định. Em thở dài.

“Anh Quan này, anh không thấy bọn em kỳ lạ à?”

“Đúng là kỳ lạ thật.” Đông Quan gật gù. 

Tâm trạng Duy chùng xuống, chợt Đông Quan huých vai em một cái.

“Kỳ lạ là mãi mày không nhận ra Nguyên nó thích mày á.”

“Hả!?”

“Thì đấy, lúc Nguyên cười nó lúc nào cũng nhìn mày hết á.”

“...”

Anh cả cạn lời, “Đừng nói là mày không biết nhé? Hồi đó mày bơ Nguyên cả tháng trời đó. Thế Nguyên có biết mày thích nó không? Ôi anh hỏi gì thế nhỉ, chắc là biết rồi thì giờ mới dính nhau như này, còn đòi đổi phòng chứ.”

Thật vậy, ban đầu Duy ở cùng phòng với Wonbi, còn Phúc Nguyên ở cùng với phòng Long Hoàng. Vụ đổi phòng đã khiến Long Hoàng phải ném cho hai đứa một ánh mắt “anh bình thường”. Wonbi sống gọn gàng nên ở với Long Hoàng là chuẩn đét rồi, nhưng hôm nào tập nhảy chưa đạt thì Long Hoàng sẽ bị Wonbi dí đến tận giường.

Câu hỏi của Đông Quan khiến Duy chột dạ. Em chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì xe đã dừng lại, bọn họ đã về đến nhà chung.

Từ ngoài sân đã ngửi thấy mùi thịt nướng và nghe thấy dàn loa phát nhạc đôn chề tưng bừng - chắc chắn là playlist của Cường Bạch. Quả nhiên ông anh đang nằm dài trên dãy ghế cạnh bể bơi và dàn loa, khuôn mặt nhăn tít vào để tập trung nhặt rau mùi, trông có vẻ tần tảo. Bên cạnh là Lâm Anh đang vừa nướng thịt vừa búng như tôm vì chắc mẩm món thịt của mình ngon tuyệt đỉnh. 

Đội nấu cơm trong bếp có Wonbi, minhtin, Swan và Duy Lân thì quy củ hơn hẳn, ai nấy đều nghe Wonbi phân công. Trong phòng khách, Minh Hiếu đang chỉ đạo Long Hoàng và Phúc Nguyên dọn dẹp và trang trí. 

Đông Quan vừa cất đồ với thay quần áo đã bị Minh Hiếu kéo đi thổi bóng bay, còn Duy cũng lăng xăng chạy vào bếp phụ việc, chỉ riêng món nem rán là không ai cho em động vào.

Bận rộn một hồi cuối cùng cũng đến tiết mục ăn chơi chè chén, từ phá cỗ đến thi uống rượu, hát hò rồi đếm ngược giao thừa. May mắn cho mười một đứa là nhà hàng xóm ở cách xa nếu không lúc nào hòm thư của nhà chung cũng nhét đầy thư khiếu nại.

Cuối cùng khi Long Hoàng và Phúc Nguyên kéo được từng người trở về phòng thì cũng đã ba giờ sáng ngày mùng Một. 

Người anh hay ấm ớ lúc này lại rất tỉnh táo mà dặn dò Phúc Nguyên, “Đóng cửa nẻo các thứ cho kỹ vào nhớ, không gió vào lại ốm.”

Long Hoàng đô nhất cả hội là sự thật ai cũng biết, nhưng quan trọng là Phúc Nguyên vẫn còn tỉnh táo. Sự thật là mỗi khi ai định cho cậu một hớp thì Duy - người đang say dần đều - lại chặn ngang rồi lè nhè, nào là Nguyên còn nhỏ rồi Nguyên còn phải giữ giọng.

9 người còn lại: Chắc chúng tôi không cần!?

Dù sao thì cũng may có Phúc Nguyên giúp Long Hoàng dọn dẹp sơ qua bãi chiến trường. Sau khi phòng khách gọn gàng tạm chấp nhận được, Long Hoàng ngáp một cái, “Thôi anh hết sức rồi. Mai để mấy ông kia dọn.”

“Dạ, chúc anh Long ngủ ngon.”

Sau tiếng đóng cửa, nhà chung hoàn toàn yên tĩnh.

Khi Phúc Nguyên đi vào phòng, Duy đã tỉnh táo hơn một chút. Em lùi người vào bên trong, để lại một chỗ cho Phúc Nguyên nằm cạnh. 

Kể từ khi đổi phòng, giường trên của chiếc giường tầng này chưa một lần được sử dụng, giờ đang chất đầy gấu bông của hai đứa. Phúc Nguyên vớ đại một con thỏ bông từ giường trên rồi nhét vào tay Duy, cùng lúc đó cậu cũng chui vào chăn. Sư tử nhỏ rất tự nhiên nghiêng người, một tay ôm thỏ bông, một tay ôm tay rái cá.

“Chúc Nguyên ngủ ngon…” Giọng Duy nhỏ xíu, em cố vuốt tóc Phúc Nguyên như một thói quen rồi mới đi ngủ.

“Chúc Duy ngủ ngon.” Phúc Nguyên hơi nhích người để ôm em chặt hơn rồi cũng nhắm mắt.

Cứ thế sư tử và rái cá dần chìm vào giấc ngủ.

Tít. Ải 9 đang tải.

Mời chọn, Truth or Dare?

 

Chapter 11: Ải 9. Truth (2) - END

Notes:

Vì không biết chen vào đoạn nào của text chính nên giải thích ở đây luôn nhó:
Lối tắt là gì? - Lối tắt là một lối thoát ẩn bất kỳ. Nếu đạt được một điều kiện cụ thể thì sẽ mở ra lối tắt và có thể ngay lập tức thoát ra.
Vì sao lối tắt ở Ải 8 lại được kích hoạt? - Mục đích của căn phòng là ghép đôi. Sau khi Duy đồng ý làm bạn trai Phúc Nguyên thì căn phòng phán định đã ghép đôi thành công nên mở lối tắt.
Nhức đầu quá lần sau khỏi viết fic có não lần sau chỉ có não yêu đương thôi không pờ lót pờ liếc gì hếtttt =(((

(See the end of the chapter for more notes.)

Chapter Text

Phúc Nguyên lập tức mở choàng mắt, liền bắt gặp ánh mắt kinh ngạc tương tự từ Duy.

Cách chiếc giường tầng không xa, một màn hình điện tử hiện lên từ hư không, ánh xanh nhạt thắp sáng căn phòng. Trên màn hình hiện lên câu hỏi quen thuộc. 

Duy lập tức đề cao cảnh giác. Em đặt con thỏ bông sang một bên rồi trèo qua người Phúc Nguyên phía ngoài, ý đồ chắn giữa bạn trai em và màn hình.

Rõ ràng Duy đang bảo vệ Phúc Nguyên nhưng Phúc Nguyên lại là người nắm tay em bảo em đừng sợ. Cậu bình tĩnh hỏi màn hình điện tử, “Bọn tao rõ ràng đã thoát ra, vì sao vẫn còn Ải 9?”

Khác hẳn với sự lặng thinh cứng nhắc trước kia, màn hình trả lời.

Tít. Đây là ải đặc biệt, nếu vượt qua thì đến cuối cùng các đối tượng sẽ nhận được một phần thưởng đặc biệt. Các đối tượng có quyền từ chối không thực hiện. Room No.1223 sẽ ngừng phục vụ và biến mất hoàn toàn.

Hai người ngồi trên giường cùng thở phào, đặc biệt là Duy. Em không muốn tự dưng lại rơi vào một chiều không gian khác và phải làm mấy điều kỳ cục với Phúc Nguyên. Tuy rằng em thích Phúc Nguyên nhưng nếu bị dòm từ đủ mọi hướng như vậy thì ngại chết mất.

Chợt Duy nhớ ra điều gì đó, em nghi ngờ, “Nguyên vừa mong ước điều gì đúng không.”

Không cần quay đầu để nhìn vẻ mặt của Phúc Nguyên, chỉ riêng động tác vuốt ve lòng bàn tay em khựng lại vài giây là Duy hiểu ra ngay. 

Trước kia Phúc Nguyên thú nhận rằng những yêu cầu của căn phòng đều xuất phát từ suy nghĩ của cậu. Thôi được rồi bạn trai em thì có gì mà nguy hiểm chứ. 

“Cho Nguyên chọn Truth hoặc Dare đó.” Hết cách rồi, bạn trai mình không chiều thì chiều ai nữa.

“Thật hỏ…” Rái cá đang ỉu xìu như cục bông nhúng nước thì tươi tỉnh hẳn. “Thế Nguyên chọn Truth nhó.”

Tít. Ải 9 - Truth: Duy có thích Nguyên hông?

Hỏi gì lạ vậy cha. Đây là câu hỏi từ tận đáy lòng của bạn trai em à? Mắt Duy đảo một vòng. Hôn cũng hôn rồi, ngủ chung cũng ngủ chung rồi, anh em cùng nhà biết hết rồi, chỉ kém mỗi mùng Hai Tết dắt về nhà. À chắc cũng phải mấy năm nữa mới dắt về được vì bọn họ xác định sẽ rất bận rộn trong ba năm đầu hoạt động.

Bắt gặp ánh mắt phán xét của Duy, Phúc Nguyên cũng ấm ức lắm chứ, “Nguyên tỏ tình Duy một tháng rồi mà Duy chưa có trả lời ý.”

Cậu chồm dậy từ phía sau để ôm trọn em đầy cõi lòng mình. Mái tóc mềm dụi vào cổ em như làm nũng.

Duy đã nằm lòng giáo trình dỗ dành bạn trai. Em xoay người lại, xoa đầu bạn rồi thủ thỉ.

“Duy không thích Nguyên thì sao Duy đồng ý làm bạn trai Nguyên.”

Rái cá bĩu môi, “Chưa đủ.”

… Thật sự là thiếu cảm giác an toàn vậy à. 

Chiều nay Đông Quan đã nói trúng tim đen của Duy. Em biết mình không phải tuýp người biết thể hiện tình cảm, em cũng rất dị ứng với những lời sến rện nên thoạt nhìn mọi người nghĩ em lạnh lùng và khó gần. Trong khi Phúc Nguyên không ngại thể hiện tình cảm thì Duy chỉ biết đáp lại một cách âm thầm. Giờ nghĩ lại Phúc Nguyên thiếu cảm giác an toàn trong mối quan hệ này cũng đúng.

“Ngày hôm đó, chính vì Duy mà Nguyên đã bị kéo vào Room No.1223.” Duy thở dài, ra đòn quyết định.

“Duy nói gì vậy Nguyên hông hiểu.” Phúc Nguyên ngơ ngác chớp chớp mắt, liền bị cốc nhẹ vào trán.

“Nguyên là cái đồ ngốc xít. Căn phòng nói nó là sản phẩm ghép đôi thì đương nhiên nó phải có căn cứ để chọn ra hai đứa mình ghép đôi rồi. Khi Nguyên nói về nguyên lý cân bằng của điều kiện qua ải thì Duy đã lờ mờ nhận ra, rồi khi Nguyên khẳng định căn phòng đang làm theo ý muốn của Nguyên thì Duy đã chắc chắn. Nó sẽ cân bằng ý muốn của Nguyên và Duy. Ý muốn của Nguyên thì đã thể hiện trong các yêu cầu rồi. Còn ý muốn của Duy là…” 

Em che đi hai tai đang nóng lên của mình. “Duy muốn gặp Nguyên. Từ khi bước vào nhà ma, Duy đã luôn nghĩ tới Nguyên, lo Nguyên bị doạ sợ, lo Nguyên bị lạc. Trong không gian tối om và nhỏ hẹp đó, trong suy nghĩ của Duy đều là Nguyên. Căn phòng đã lựa chọn Duy trước, sau đó dựa trên ý nghĩ của Duy mà kéo Nguyên đến.”

Khoảnh khắc cậu xuất hiện trong căn phòng đó, em vừa mừng vừa lo, mừng vì được ở chung một chỗ với người em thích, lo vì hai người bị mắc kẹt. Sự bình tĩnh và lạc quan của Phúc Nguyên khiến Duy vững tâm hơn rồi may mắn thay, hai người đã thoát ra được.

Bên trong một sư tử gai góc đúng là một sư tử bông mềm xèo mà.

“Nguyên không sợ, Nguyên chỉ muốn mau đi tìm Duy. Khi bị kéo vào căn phòng mà thấy Duy ở đó, Nguyên vui lắm.”

“Nên mới nói Nguyên bị khờ đó. Đừng có nghĩ nhiều nữa.” Em xoa đầu cậu mạnh đến mức xù lên, “Duy thích Nguyên nhiều lắm, thích như kiểu nếu có hai miếng bánh Duy luôn để dành cho Nguyên một miếng ấy.”

Tít. Chúc mừng thông qua ải 9.

Chúc mừng các đối tượng đã vượt qua toàn bộ yêu cầu của Room No.1223. Xin hãy nhận phần thưởng trong hộp quà này. 

Room No.1223 hân hạnh phục vụ. Hy vọng đã mang lại trải nghiệm tuyệt vời cho các đối tượng. Chúc các bạn hạnh phúc.

Màn hình điện tử tan biến, đồng thời ở đầu giường xuất hiện một hộp quà nhỏ bằng lòng bàn tay.

Chỉ đợi có thế, Duy ngáp một cái rõ to lộ ra hai cái răng thỏ. Quá đủ với em ngày hôm nay. Em còn chẳng màng đến món quà nữa, dù sao nó cũng chẳng chạy đi đâu được.

Em kéo Phúc Nguyên, người vẫn đang mở to mắt hưng phấn, nằm xuống đắp chăn. Trong tiếng mè nheo “Duy nói thích Nguyên đi” liên tục, em vẫn kiên nhẫn đáp lại. Cho đến khi không nhịn được nữa thì em mổ lên môi bạn một cái, bạn mới im thin thít.

Bạn trai em tuyệt vời thế này, sao không thích cho được.

Nhưng nói hơi nhiều, lâu lâu phải bịt cái mỏ lại.

Phúc Nguyên được hôn thì cười tít mắt mãn nguyện đi ngủ.

Sáng hôm sau, Duy vừa mở mắt thấy Phúc Nguyên mếu máo.

“Bị lừa ròi Duy ơi.”

Cậu cho em xem món quà trong hộp, đó là một mảnh giấy nhỏ ghi: Phần thưởng của các bạn là một người bạn trai dễ thương.

Nhìn Phúc Nguyên đang giả vờ lau hai hàng nước mắt không tồn tại rồi tủi thân nhìn em, Duy thấy món quà quá hợp lý ấy chứ.

Notes:

Hết òi đó. Cảm ơn mn và hẹn mn t sẽ lên món mới sớm nhaaaa

Series this work belongs to: