Actions

Work Header

xỏ, xăm và xuyên

Summary:

từ áo học sinh đến áo cưới.

Notes:

sướng quá lên vội chứ đáng lẽ aim 8k words.

Chapter 1: Xỏ

Chapter Text

Thằng Huy mới đi xỏ khuyên. Tiệm vừa khai trương, anh chủ tên Phàm, xỏ hai tặng một.

 

“Done hai lỗ basic nhé em trai. Tặng em một lỗ. Em muốn lỗ nào em trai.”

 

Huy không biết nên xỏ lỗ nào cho hợp lý. Hay nằm nghiêng mà lại đi xỏ sụn thì một ngày đẹp trời vào viện nặn mủ không còn xa. Vả lại Huy còn hay đi bơi, để nước hồ đầy Chlorine tiếp xúc với lỗ xỏ mới cũng không hay lắm.

 

Làm sao để vừa giấu được khuyên (vì nó cần đi học), vừa ở vị trí an toàn (vì Huy thà nhịn ăn chứ không thể nhịn bơi), cuối cùng là phải trông ngầu và ngon (vì An Khánh Huy là bố của chúng mày).

 

Không, nó không xỏ ở cu.

 

“Ư… ưm…- hah…ah…”

 

Tiếng nước bọt lép nhép vọng lại trong không gian đặc quánh, kèm theo hơi thở hổn hển cứ dập dìu như sợi lông vũ bay loạn trong lồng ngực Khánh Huy, mơn man đến mức nó ngứa ngáy, như có đàn kiến lửa bò lổn nhổn khắp cơ thể. Cụ thể hơn là phía dưới, nằm sâu sau lớp đồng phục và boxer Calvin Klein— thứ mà Huy cảm thấy như một nhà giam ướt át và nồng mùi thiếu niên mới lớn bằng vải.

 

Trường cấp 3 của Huy được xây theo kiến trúc hình chữ U. Dãy A và B, đặc biệt được dùng để dạy học, phòng giáo viên nằm ở tầng 2, tầng 1 là các văn phòng cho đoàn trường, kèm theo khu vận động trong nhà, căn tin và thư viện. Đa phần các lớp học nằm rải rác ở tầng 2 và tầng 3. Riêng tầng 4 dãy C là phòng hoá học, tin học và sinh học.

 

Đáng lẽ nhà trường nên khóa hành lang phía sau phòng sinh học, dựa trên thái độ học tập của một số học sinh.

 

Cụ thể là thái quá.

 

“Kẹo… ớ… Huy— hic… Cún…”

 

Hoàng hôn buông rũ xuống mái tóc Sơn Hoàng như phủ lên một lớp vàng nung. Tay thằng nhóc tựa lên lan can bằng nhôm lạnh toát, nhưng cơ thể thì nóng rẫy, vừa trắng vừa mềm mại lại vừa nóng hôi hổi— trông giống cái bánh gạo mới ra lò, Khánh Huy nghĩ thế đấy. Vậy là Khánh Huy thấy nó đã yêu thêm lần nữa, yêu Hoàng quá, yêu Nghiêm Sơn Hoàng quá. Người gì đâu mà đáng yêu quá thể. Cái cách Sơn Hoàng lắp bắp lôi hết các thể loại tên của nó ra cũng đáng yêu nữa, trong khi chân cẳng cứ run bần bật lên và đồng phục Hoàng đã ướt đẫm thành một bãi bầy hầy.

 

Ban đầu Sơn Hoàng nhất quyết không chịu làm ở hành lang sau phòng sinh học.

 

Thứ nhất, đây không phải cứ điểm bí mật. Nhìn tàn thuốc rơi vãi đầy trên sàn là biết. Bọn khối 12 từ lúc bị canh chừng trong nhà vệ sinh thì đã khôn lên và biết đổi địa điểm rải rác. Nhưng tụi nó hay hút vào giờ ngủ trưa cơ.

 

Thứ hai, hành lang có một đoạn lan can nhìn ra mặt đường. Rất mát mẻ và khoắn khoẻ. Đường nhà dân không đông đúc lắm, tuy nhiên vẫn phải cẩn thận. Có thể gọi là bán public.

 

Thứ ba… thứ… ba… gì nhỉ—? Sơn Hoàng không nhớ rõ. Kể từ lúc Kiến Huy thè lưỡi ra và để lộ khuyên tròn ánh bạc sáng lấp lánh, đầu óc Sơn Hoàng như bị bão quét, cứ thế ù ù cạc cạc bị kéo lên tầng 4 nhà C. Hoàng không biết mình bị gì mới đồng ý với thằng chó đẻ đó nữa, chỉ là mỗi bước chân đều ngứa ngáy đến lạ.

 

Bàn tay ngăm đen vì luyện bơi lâu ngày của Kiến Huy nhẹ nhàng bóc tách mép thịt hồng nhiễu nhại ánh sương. Cánh hoa rung rinh từng hơi thở và hẵng còn run rẩy sau cơn cao trào như thể đang cố lấy lòng chủ nhân thật sự của nó. Kiến Huy liếm mép sau bữa ăn vụng, bụng cồn cào như vẫn chưa thấy đủ, nó bất ngờ hút trọn sương sớm đọng lại trên nhuỵ hoa và lấy ngón tay day mạnh cuống hoa chẳng thương tiếc.

 

“Ớ—!!!”

 

Hoàng kêu nấc lên vì trận tấn công bất ngờ. Vừa bối rối, vừa sướng đến mức kêu ú ớ, vừa tủi thân vì rõ ràng còn đang trong dư âm sau cú squirt đến mức chân cẳng xụi lơ vì tê dại.

 

“Ưm…hưm…” 

 

“Huy— dừng…ah…ah…Huy ơi tao…r— ah…”

 

“Oàng a ih—“

 

“Kh…không…ra…mất…ahhhh…!!”

 

Hoàng thích thằng bạn chó của mình liếm nơi riêng tư béo nộn của mình lắm. Hoàng sẽ không bao giờ nói ra điều này đâu. Nhưng ví dụ như bây giờ, khi đầu lưỡi nóng ran chờn vờn theo quỹ đạo hình tròn xung quanh tâm điểm là hột le của Hoàng và đâu đó còn xen lẫn sự tê tái đến giật mình thon thót mỗi khi cái lạnh lẽo của kim loại sượt qua, phía dưới Sơn Hoàng sẽ tự động trở thành suối nguồn tươi mát cứu rỗi ba quốc gia hạn hán cùng lúc.

 

Hoàng ướt quá, Huy cho ba ngón vào một lúc mà chẳng cần nới. Tay dập như pít-tông. Vừa móc vừa bú liếm như chó con thèm sữa mẹ. 

 

Hoàng nâng hẳn một chân lên tiện mở đường cho bố trẻ. Tự dưng em thấy mình giống Cookie lúc đang tè khi em với Huy dắt nó đi dạo. Thế rốt cuộc hiện tại đứa nào mới là chó? Sơn Hoàng không biết nữa

 

“Mhmm…”

 

Chết con mẹ, Kiến Huy cứ phát ra những âm thanh như đang thưởng thức ẩm thực nhà hàng Michelin. Và điều đó làm Sơn Hoàng xấu hổ điên lên.

 

Nhưng em có thể làm gì nữa được chứ? Sau khi lên đỉnh lần thứ ba trong ngày. 

 

Mà bây giờ mới chỉ là 6 giờ chiều thôi đấy?!

 

Tầm mắt Sơn Hoàng trắng xoá khi Huy bắt đầu hôn em.










Flashback lại khoảng hai ngày trước…

 

Nghiêm Sơn Hoàng bước ra khỏi phòng tắm, hứng trọn ánh mắt chảy bỏng từ em gái. Anh làm gì lâu thế? Con em của Hoàng mãi vẫn không chịu sử dụng phòng tắm ở tầng một vì tầng hai có bồn tắm lớn. Mặc dù Sơn Hoàng đã bảo rằng mình đau bụng vãi, không bước ra được đâu. Sự thật là Sơn Hoàng không đau bụng, không tắm táp gì cả, bằng chứng là mái tóc khô ráo không ướt át dù chỉ một giọt.

 

“Lần sau bật hút mùi lên giùm.” Đứa em gái lườm nguýt, bước vào phòng tắm và đóng cửa đánh rầm.

 

Sơn Hoàng thẫn thờ bước về phòng ngủ. Phòng ngủ riêng. Vì đứa em của Hoàng đã lớn và đang bước vào giai đoạn tuổi dậy thì. Phòng bỗng rộng rãi hẳn ra vì một nửa số lượng đồ đạc đã bị dời đi nơi khác. 

 

Những thao tác sau đó của Hoàng máy móc như rô bốt. Hoàng mở máy tính, mắt nhìn vô định vào một góc trong màn hình khi chờ nó khởi động. Con máy cũ rích gào lên như xe bán tải nhưng bên tai Hoàng ong ong chẳng nghe thấy gì nữa.

 

Mở giao diện web. Đúp chuột. Gõ phím.

 

Tự dưng bị mất chim thì phải làm sao?

 

“Tsk” Hoàng bực bội xóa tab. “Đéo phải chim này ô hay!”

 

Chim, chim thật ấy. Cái mà Hoàng muốn hỏi không phải mấy con chim nhiều lông và biết bay!

 

Tự dưng bị mất bộ phận sinh dục nam là hiện tượng gì?

 

Ánh mắt Hoàng sáng lên trong căn phòng tối đen. Những hàng chữ chi chít trên màn hình lướt qua con ngươi đang run rẩy. Trans Woman và hành trình trở thành người phụ nữ thực thụ. Đéo phải. Người đàn ông tự tay cắt bỏ bộ phận sinh dục trong cơn say. Hoàng đéo say nhé. Thà rằng đang say còn hơn, chứ Sơn Hoàng biết mình đang cực kỳ tỉnh táo.

 

Mà vậy thì càng tệ hại.

 

Sau khi chao đảo một vòng trên không gian mạng, Sơn Hoàng nhận ra rằng không có quá nhiều thông tin hữu ích cho tình hình hiện tại.

 

Hoàng tụt vội quần ra, ném một cái phạch xuống sàn nhà lạnh lẽo, vẫn không dám bật đèn phòng.

 

Nó trốn vào trong chăn. Như thể việc lẩn trốn như vậy có thể giúp nó tránh mặt thực tại. Chăn bông phủ kín cơ thể khiến ánh sáng ít ỏi từ cửa sổ cũng bị ngăn chặn hoàn toàn, để lại một Sơn Hoàng bối rối, túng quẫn và sợ hãi trong bóng tối đặc quánh.

 

Hít một hơi thật sâu.

 

Bàn tay Hoàng run rẩy len lỏi xuống phía dưới.

 

“Mất… thật rồi…” Hoàng lẩm bẩm. Giọng nó như tan vỡ.

 

Thật lòng thì Sơn Hoàng không hiểu tại sao nó lại rơi vào tình huống bá đạo này. Viễn cảnh tưởng như chỉ có trong truyện hai ten, vậy mà lại xảy ra ngay trên người mình. Xác suất là bao nhiêu vậy? Có lẽ còn thấp hơn cả tỷ lệ chọi nguyện vọng một.

 

“Ưm…”

 

Sơn Hoàng thở hắt ra, không kịp ngăn cản bản thân rên rỉ.

 

Chưa ăn thịt heo cũng phải thấy qua heo chạy rồi. Đầu năm lớp tám, Kiến Huy đã rủ Sơn Hoàng xem phim con heo.

 

Hai thằng con trai mới lớn dán mắt vào màn hình vi tính, trong căn phòng nóng hôi hổi, chỉ có một cái quạt công suất lớn đang bật vì điều hoà bị hỏng.

 

Trong tất cả những gì có thể làm vào một buổi trưa hè đầy nắng, Huy đã bảo Hoàng cùng xem xiếc. Xiếc người.

 

Thằng Huy thế mà tài. Nó bật VPN. Vào Pornhub. Chọn đại một clip có 4M lượt xem. Cái video chỉ kéo dài đâu đó chừng 8 phút, mà Sơn Hoàng cảm tưởng như đấy là 8 phút dài nhất cuộc đời nó.

 

“Chị này rên giả vãi.” Huy bình luận.

 

Hoàng không nêu ý kiến, nhưng trong lòng cũng gật gù tán thành. Diễn viên nữ trên màn hình đang nhiệt tình uốn éo vặn vẹo, đôi gò bồng đào hăng hái lên xuống như hai quả bóng nước căng tràn nhựa sống. Trông chị ấy hơi tội nghiệp. Hoàng nghĩ. Mái tóc bết dính vào khuôn mặt hỗn độn mồ hôi, nước dãi, tinh dịch và nước mắt.

 

“Bình thường mà.”

 

“Tao thấy giọng mày hay hơn!”

 

Quả là một điều kỳ lạ để phát biểu.

 

Quái đản hơn là Sơn Hoàng không thấy phản cảm.

 

Dù sao thì Khánh Huy lúc nào cũng có mấy cái phát ngôn kỳ lạ.

 

Huy và Hoàng vẫn xem phim người lớn với nhau thêm một vài lần nữa vào kỳ nghỉ hè. Đôi khi Hoàng thấy đũng quần Huy phồng lên như một túp lều và sau đó thì nó đi vệ sinh hơi lâu. 

 

Bọn nó vẫn là bạn thân. Thân từ thuở cởi truồng tắm mưa cho đến giờ. Vậy nên lọ chéo cho nhau thì đâu phải chuyện gì sai trái? Đúng không? Không gay nhé.

 

Lên cấp 3, bố mẹ của Hoàng trở nên bận rộn hơn. Hoàng buộc phải thôi loay hoay và trưởng thành vì nó còn một đứa em gái cần phải chăm sóc. Sau khi tan học, thay vì ở lại đánh bóng rổ với những người bạn đồng trang lứa hay la cà quán xá và tận hưởng tuổi trẻ ngắn ngủi, Hoàng lại trở về nhà để chuẩn bị bữa tối cho gia đình. Đó là lý do Hoàng không có nhiều bạn bè cho lắm, dẫu không phải nó muốn thế.

 

Nhưng dù sao thì Hoàng vẫn còn có Huy.

 

Gia đình cả hai là hàng xóm thân thiết. Hoàng vẫn thường dẫn em gái sang ăn chực nhà Huy mỗi khi hai anh em quá bận rộn sách vở trường lớp mà bố mẹ lại vắng mà.

 

Huy có chị gái. Chắc đấy là lý do mà hắn lúc nào cũng tưng tửng như một thằng nhóc. 

 

Liệu Huy có sốc không? Khi thằng bạn thân mình lại không hẳn là “thằng” nữa?

 

Hoàng rúc sâu hơn vào gối, khóe mắt ươn ướt. 

 

Nếu như Huy nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại, như thể Hoàng là kẻ dị dạng, biến thái và kinh tởm thì sao? 

 

Dẫu rằng Nghiêm Sơn Hoàng không hiểu tại sao giờ phút này trong đầu nó chỉ toàn Huy. Khánh Huy. An Khánh Huy. Nhưng nó không thể ngừng suy nghĩ, như thể sự bình tĩnh giả tạo ban nãy đã tan vỡ và giờ đây mọi xúc cảm đều như được phóng đại.

 

Sơn Hoàng sợ hãi vô cùng.

 

Nó sợ An Khánh Huy sẽ bỏ rơi nó.

 

Chưa bao giờ Hoàng nhận thức được rõ ràng tầm quan trọng của Huy trong lòng mình đến vậy. Và Hoàng cũng chưa bao giờ nghĩ rằng âm vật của phụ nữ lại nhạy cảm như thế.

 

“Ư…hức…” Hoàng thút thít, ngón tay không thể ngừng di chuyển. Sướng quá. Hoàng thấy mình thật ghê tởm vì đã thấy sướng, nhưng nó không dừng lại được “hmm…ah…”

 

May mắn là Hoàng vừa cắt móng tay vài hôm trước. Hoàng có thói quen cắt móng tay rất sát.

 

Thịt móng ấn vào đỉnh âm vật, nhẹ nhàng miết theo quỹ đạo khiến cho hai mép đỏ hồng tiết ra dịch nhầy trong suốt dấp dính. Ngón tay tham lam di chuyển xuống phía dưới tách mở huyệt đạo, men theo lối vào mà lả lướt. Hoàng thở gấp theo nhịp điệu của bản thân, nó tăng dần tốc độ từ lúc nào mà chẳng hay biết.

 

“Hức… Huy ơi…”

 

Ôi kệ mẹ đi. Kệ hết tất cả. Hoàng không muốn biết tại sao mình lại gọi tên Khánh Huy. Chắc tại Huy là người bạn duy nhất nó có. Ừ đấy, kệ mẹ, muốn nghĩ gì thì nghĩ.

 

Chuyện gì đang xảy ra với cơ thể này vậy?

 

Có thể chim xinh bé nhỏ của Nghiêm Sơn Hoàng không hề mất đi, nó chỉ chuyển hoá từ dạng này sang dạng khác. Biến đổi thành một cái lỗ e ấp nhiễu nhại với âm vật căng lên vì nhạy cảm bởi tác động nhẹ nhàng. Thay vì dùng cả bàn tay cầm nắm lên xuống, Hoàng nhận ra di chuyển theo hình tròn sẽ giúp phần dưới của nó run rẩy và hai chân không tự chủ được mà đẩy hông lên trên không trung.

 

“Huy…huy ơi… sờ… nữa…”

 

Và Huy sẽ xóc âm vật Hoàng cho tới khi âm huyệt rỉ ra thứ dịch nhầy trong suốt nhờn dính, sau đó tăng dần tốc độ trét quanh mép âm đạo trong lúc không keo kiệt những lời khen “Hoàng giỏi”, “Hoàng ngoan quá”, “Bé nhà ai mà nhiều nước thế”, “Thấy sướng không Hoàng?”, “Hoàng rên cho chồng Huy nghe nào…”

 

“Ứ…sướng quá Huy ơi… em sướng…Á—“

 

Huy sẽ vừa hôn vừa xoa nắn âm huyệt của Hoàng vì Hoàng thích thế. Hàng mi Hoàng khẽ run rẩy vì tầm nhìn bị xoá nhoà như những ánh đèn qua cửa kính ô tô trong màn mưa. Con ngươi nó trợn ngược lên khi cả tốc độ và biên độ đang càng ngày càng lớn. Mồm cứ ú ớ những giai điệu không tên để rồi nhận ra âm lượng đang dần mất kiểm soát. Cái lưỡi hồng nhè ra muốn Huy hôn và yêu thương, nước dãi men theo mép môi nhễu ra ướt một góc vải.

 

Khi gần đến hồi kết, Huy cũng chẳng đủ vị tha với bé dâm này nữa, ngón tay Huy vuốt từ gốc đến ngọn, thậttttttttt chậm với chuyển động dịu dàng, rồi đột ngột nghiền nát âm vật đỏ hồng hẳn đang còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Đè nghiến. Xoay nắn. Xoắn vặn. Ấn chặt. Mạnh mẽ khuấy đảo đỉnh âm vật mềm mại như đang đánh lòng đỏ trứng gà và mãn nguyện nhìn tác phẩm điếm đàng mình vừa bày ra.

 

 

Hoàng lên đỉnh.

 

Trong tiếng nấc khổ sở và nghẹn ngào.

 

Bắp đùi nó co giật liên hồi. Nó kẹp chặt hai bên má đùi. Thút thít chìm sâu vào gối vải.

 

Hoàng vừa lên đỉnh khi nghĩ tới thằng bạn thân duy nhất của mình.

 

Âm đạo vẫn òng ọc nước dâm. Như thể Hoàng là một con đĩ thèm khát sự an ủi đến phát dại.

 

Nó cảm thấy sướng đến điên người. Cảm thấy xấu hổ. Và nhục nhã không gì tả nổi.

 

Hoàng thiếp đi khi cả mắt ngang và mắt dọc ướt nhoè trong đêm thâu.



 

“Thật à?”

 

Cuối cùng thì Hoàng cũng nói cho An Khánh Huy.

 

“Đùa à? Hay trước giờ mày là phụ nữ thật?”

 

“Cút mẹ mày đi Huy ơi–”

 

Hoàng quay người đi, bắt nó nói ra đã là một điều quá sức. Sống mũi nó cay xè ngay khi Huy vừa đặt câu nghi vấn, Hoàng cũng không thực sự hy vọng Khánh Huy sẽ tin mình. Đến chính nó còn mất hẳn một ngày để tiêu hóa sự thật khó chấp nhận này. 

 

Và Hoàng quá sợ hãi để đến bất kỳ một bệnh viện nào. Hoàng tránh mặt Huy nhiều nhất có thể, đến khi thằng bạn nối khố thực sự phát điên lên chỉ vì sự thờ ơ đột ngột.

 

“Ơ địt mẹ anh đùa.” Huy vội nắm lấy tay Hoàng. 

 

“Đùa lồn, cút.”

 

“Thế cho xem lồn nhé?”

 

“Im mồm.”

 

“Đệch… tao xin lỗi. Tao xin mày đấy.” Huy kéo Hoàng ngồi vào lòng, bọn nó vốn dĩ chưa bao giờ nghĩ rằng những hành động tiếp xúc da thịt thân mật như thế này là gay. Hiện tại Hoàng là gì? Đàn bà? Huy không biết nữa, thế thì việc này cũng không gay lắm nhỉ? Mà hình như cũng chẳng còn quan trọng khi thằng nhóc bỡ ngỡ nhìn nước mắt rơi lã chã trên đôi gò má người bạn thân. “Đừng khóc mà, tao không chịu được.”

 

An Khánh Huy thề rằng nó đã bắt đầu râm ran phát điên vì Hoàng cứ liên tục tránh né ánh mắt trong ca học sáng. Một nghìn câu hỏi vì sao vụt ngang qua đầu. Đéo có gì make sense. Kể cả có, Khánh Huy không cho phép Nghiêm Sơn Hoàng ngó lơ nó.

 

Mấy chuyện như tự dưng chim mọc cánh bay đi mất… cũng không quan trọng.

 

“Địt con mẹ…” Hoàng nức nở. “Tao sợ vãi lồn… tao tin mày mới nói cho mày…”

 

“Ừ ừ ừ ừ…” Huy vuốt nhẹ tấm lưng đang căng cứng và run lên bần bật của Sơn Hoàng. Tay còn lại ôm bạn chặt như kìm sắt, mặc cho Hoàng giãy nảy lên như tôm. Oan khuất quá. Có phải nó không tin Sơn Hoàng đâu. Bây giờ Hoàng bảo con chó biết bay Huy cũng tin. Nhưng tự nhiên mọc lờ thì Huy cũng phải ngớ ngẩn tí đã chứ. 

 

“Tự nhiên phía dưới trống không… lạ đéo chịu được…hức…” Hoàng vẫn khóc, nó tiện đường quệt nước mũi vào áo Khánh Huy. “Tao phải đái ngồi…”

 

“...” 

 

“Cọ vào quần cũng đau…” 

 

“Đau thế à?”

 

Hoàng khịt mũi “Không hẳn, nhưng mà lạ lắm.”

 

“Mày hiểu không? Mày hiểu thế đéo nào được.” Nghiêm Sơn Hoàng chốt hạ.

 

“...” Không muốn hiểu mấy í?

 

“Thằng chó tồi tệ. Tao biết mày sẽ đéo tin đâu. Nhưng mà mày phản ứng tệ vãi.”

 

“Bố mày đã bảo là đùa?” Huy hít sâu vào một hơi dài. “Thế—”

 

“Tao check tí được không?”

 

“...”

 

Hoàng trầm ngâm. Rất lâu. 

 

Huy cảm thấy hơi sốt ruột, sự tò mò đánh bay đi lý trí hiện tại. 

 

Huy thề là Huy chỉ muốn xác nhận cơn bão vừa càn quét căn phòng nó là thật. Thời đại công nghệ thông tin nhưng chưa bao giờ Huy bắt gặp một cú sốc nào tương tự. Trăm nghe không bằng mắt thấy mà.

 

“Thề đi.”

 

“Thề gì?”

 

“Không được cười.”

 

“Cười làm cookie.”

 

Hoàng vẫn không thấy thỏa đáng mấy. Hiện tại nó ghét Khánh Huy quá. Nhưng tiếp tục giữ bí mật cũng giống như ôm một bụng than hồng đỏ lửa, chầm chậm thiêu đốt Sơn Hoàng từ giờ, từng phút, từng giây. Nó không thích ôm khư khư thứ gì, đặc biệt là cảm xúc. Tránh mặt Khánh Huy làm Sơn Hoàng cảm thấy như có một tảng đá khổng lồ chặn nghẹn đắng nơi cổ họng, Hoàng đâu thể giả vờ tránh mặt Huy mãi?

 

Vốn dĩ nó chỉ có An Khánh Huy. Một mình An Khánh Huy.

 

Vậy nên Sơn Hoàng đứng dậy. Nó bắt đầu cởi quần. Hơi ngưng thở khi tay đã đặt lên cạp quần. 

 

Hít một hơi thật sâu.

 

Và trút bỏ.

 

Gái trinh. Huy nghĩ thầm.

 

Mình bệnh vậy. Huy nghĩ thầm.

 

Khi đưa tay chạm vào thiên đường. Huy đã không nghĩ gì.

 



Hoàng điền nguyện vọng một là FTU.

 

Tuy nhiên có lẽ nó phải thay đổi, không nên báo cáo với giáo viên chủ nhiệm. Hình như nguyện vọng duy nhất của hiện tại là An Khánh Huy xỏ khuyên lưỡi, đang xì xụp như húp mì giữa hai chân.

 

Ánh sáng xanh duy nhất trong căn phòng phát ra lập lòe từ bộ PC gaming Huy mới tậu, điều hòa 16 độ C. Tay Sơn Hoàng lạnh cóng, nó quờ quạng khắp nơi tìm kiếm hơi ấm nhưng đâu đâu chẳng thấy, cả chăn đệm đều như vừa được vớt lên từ hầm băng, cuối cùng Hoàng chỉ đành cào loạn vào mái tóc đen dày của Khánh Huy để hấp thụ nhiệt độ nóng bỏng dường như tỏa ra không ngừng.

 

Hình như Khánh Huy đã bú liếm nó theo tiết tấu Tiramisu – Don Toliver.

 

Huy mặc kệ mấy lời cảnh báo phải hạn chế ăn uống sau khi xỏ khuyên, lưỡi nó đang numb sau 8 tiếng xỏ khuyên. Có lẽ ngày mai nó sẽ phải sang chỗ anh Phàm kiểm tra, nói dối khi anh chủ tiệm hỏi rằng mày có nghe theo lời anh dặn không. Ưu tiên hàng đầu của An Khánh Huy hiện tại là thỏa mãn bạn thân, khiến Hoàng nghĩ rằng âm vật không phải điều gì đáng ghê tởm mà là món quà trời ban.

 

Con xin cảm ơn ông trời. 

 

Lưỡi Khánh Huy cuộn lại theo hình vòng cung và đánh vòng lên âm vật, âm thanh ướt át nhiễu nhại khuấy đảo căn phòng làm không khí đặc quánh như một biển hồ, hòa quyện cùng hơi thở gấp gáp của Sơn Hoàng mỗi khi Huy mút mạnh đến mức khi dời môi, tiếng Pop vang lên và cánh đùi Hoàng phải run rẩy (không rõ vì lạnh hay vì sướng).

 

Chắc Khánh Huy là thiên tài ở một phương diện nào đó. Kiểu bạn không thể bắt con cá trèo cây hay con khỉ học bơi vậy. Cả hai đều suýt dưới trung bình văn. Nhưng Hoàng có thiên phú âm nhạc, nó làm trưởng ban CLB sự kiện.

 

Và An Khánh Huy thì giỏi làm Sơn Hoàng sướng.

 

Một điều Huy chỉ mới phát hiện ra gần đây thôi nhưng ông trẻ khá là sĩ và kênh về điều đó.

 

“Từ từ… mày làm gì?”

 

Huy ngẩng đầu lên, tay vẫn còn cầm một thứ gì đó… trông giống bao cao su? Hoàng không chắc, nước mắt sinh lý làm thị lực 10/10 của nó tụt giảm xuống con số âm. 

 

“Mày tin tao…” Huy nói, giọng khàn đặc như vừa rít cả bao zouk, nó loay hoay xé mở lớp vỏ bóng loáng bên ngoài— thứ An Khánh Huy vừa mới đặt giao hỏa tốc vào sáng hôm nay mà không ngờ buổi chiều đã tới. “Đừng có chạy—” Huy giật mình nắm lấy cổ chân Sơn Hoàng kéo lại khi nhận ra thằng bạn đang lủi dần về phía sau.

 

Hoàng mấp máy môi. Mọi câu từ bị ngưng đọng. Nó từng thấy dương vật của Khánh Huy khi cả hai cùng sóc lọ cho nhau vào năm lớp bảy. Khi đó kích thước của cả hai đều gần giống nhau, màu sắc cũng không quá khác biệt, và Huy mất không phá năm phút để rỉ ra tinh dịch trắng đục để rồi hai thằng phải lén lút chạy vào nhà vệ sinh và khóa trái cửa. 

 

“Không— tao… từ từ…” Sơn Hoàng lắp bắp. “Khoan đã— đ–đau…”

 

Khánh Huy nghiêng đầu thắc mắc “Nhưng… nhưng mà… tao đã đút vào đâu?”

 

“Ý tao không phải thế…” Hoàng ngượng nghịu rít chữ cái qua kẽ răng. “Tao đọc rồi.”

“Cái gì cơ?”

 

“Ý là lần đầu ý… bọn con gái bảo lần đầu đau lắm— aish đéo biết nữa.”

 

“Mày hỏi cả đám con gái trong lớp à? Tao tưởng mày chỉ kể chuyện này cho mỗi tao!” Huy cao giọng chất vấn.

 

“Thì có kể đéo đâu!” Hoàng ré lên. “Tao tra mạng!”

 

Lúc Huy ngủ thiếp đi trong lúc đang ôm rịt lấy eo nó vào cái đêm mà Sơn Hoàng cho Khánh Huy bú lồn lần đầu tiên. Chính xác hơn là hôm qua. Hoàng vọc điện thoại và không hiểu tại sao muốn tìm hiểu về việc mất đi lần đầu. Đau. Máu. Rách. Xót. Hàng tá keywords khiến Sơn Hoàng cảm giác như đang xem tâm lý học tội phạm. Đồng ý là lưỡi và ngón tay của An Khánh Huy rất sướng, sướng đến ngu người là đằng khác, nhưng Sơn Hoàng không chắc lắm về một cái gì đó lớn hơn. 

 

“Hoàng, nhìn này.” Huy kéo cánh tay nó, tạo lực giúp Hoàng nhổm dậy.

 

Ngay bên dưới Sơn Hoàng là một vũng lầy. 

 

“Không đau đâu. Tin tao.”

 

“...”

 

“Mày ướt lắm, nãy tao móc tận 3 ngón lận.”

 

“...”

 

“Mà ướt như vậy chắc là không sao đâu.” Huy vòng tay qua đầu Hoàng để lấy một cái chai đặt trên đầu giường. “Tao đã chuẩn bị cả bôi trơn mà còn đang nghĩ phí tiền vãi đái đây.”

 

“Đi mà, nhé? Tao không muốn ép mày đâu. Nếu mày không đồng ý thì thôi. Mày phải cho thì tao mới đút vào cơ.”

 

“...”

 

Cmn An Khánh Huy đừng có nhìn nó bằng mắt cún!

 

Thôi thì nếu Huy đã xỏ cả khuyên lưỡi chỉ để đổi lại trải nghiệm thăng hoa một người thốn hai người vui trên giường, thì Sơn Hoàng cũng không muốn con cặc cương cứng kia phải lủi thủi bước vào nhà vệ sinh.

 

Vì bọn nó là bạn thân mà.

 

Đó là điều bạn thân làm cho nhau phải không? Kiểu hy sinh?

 

Vì Khánh Huy đã không bỏ rơi nó. Vì Khánh Huy đã không đánh giá nó. Vì Khánh Huy.

 

Sơn Hoàng dạng chân ra thay cho câu trả lời.