Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-05-13
Words:
12,487
Chapters:
1/1
Hits:
60

How to get a mother of three pregnant again. Step 1:

Summary:

Human AU. Feliks và Erzsébet kết hôn được tám năm và đã có ba đứa con. Feliks không bị mù.
Lưu ý 1: Kể từ fic này tôi không gọi APH Hungary là Elisabeth nữa, mà là Erzsébet. OC Hungary của tôi đã có cái tên mới là Abigel. Do đó, kể từ bây giờ tôi sẽ không còn gọi APH Hungary bằng cái tên Đức là Elisabeth nữa mà là bằng một cái tên Hungary thực sự là Erzsébet.
Lưu ý 2: đây là porn. Từ ngữ rất thô thiển mặc dù mị đã cố gắng giảm nhẹ mức độ thô tục hết mức rồi. Một số từ ngữ thô thiển được dùng vì đúng ngữ cảnh, một số từ ngữ được dùng là vì mị đã quá mệt mỏi trong việc ẩn dụ cái này cái kia với thứ này thứ nọ. Hãy đọc khi đã đủ tuổi và đảm bảo được rằng bạn biết phân biệt được thực ảo.
Lưu ý 3: về thiết lập headcanon tính cách và ngoại hình của Feliks và Erzsébet, vui lòng đọc “Poland x Hungary natioverse lore” của mị. ( https://archiveofourown.org/works/82907981/chapters/218299501 )

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

Erzsébet không thể nhớ nổi lần cuối bọn họ làm chuyện đó là khi nào. Có thể là ba năm. Có thể là lâu hơn thế.

Tám năm về trước, kể từ ngày cưới của họ, Feliks đã không chạm vào cô tròn một năm. Anh bảo, từ trước đến nay mối quan hệ của họ luôn trong sáng, giới hạn xa nhất anh từng làm với cô là một nụ hôn trên trán. Vì vậy, Erzsébet cần phải cho Feliks thời gian để làm quen với sự gần gũi hơn. Những lời ấy khiến Erzsébet bứt rứt không yên.

Đến một ngày kia, khi không thể chịu nổi nữa, Erzsébet đã làm liều. Cũng không khó khăn gì lắm, dù sao họ cũng ở cùng một phòng ngủ. Ít nhất thì Feliks đã không từ chối cô.

Vài đêm như vậy thì Feliks quen, mừng là thế. Sau đó thì họ làm với tần suất dày hơn, và bất ngờ thay (mừng thay) Feliks cũng dần chủ động trong chuyện đó. Kể từ ấy, Erzsébet mới có cảm giác của một cặp vợ chồng son thực sự.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Kết quả của thời gian son sắt đó là Erzsébet đã thai ba. Lại còn là ba đứa bé trai! Nghe bảo, tỉ lệ thai ba được như thế là 1 trên 7 000. Feliks đã xấu hổ tới nỗi không dám nhìn mặt mọi người khi thông báo về những đứa trẻ.

Sau khi sinh ra những đứa bé trai, hai người họ chìm trong công việc, tã giấy, sữa bột và tiếng khóc nháo ngày đêm. Chẳng bao lâu mà cả hai đều kiệt sức. Tần suất gần gũi với nhau dần thưa thớt. Chẳng biết từ khi nào, họ trở nên giống với bạn cùng phòng hơn là tình nhân.

Quay đi quay lại, ba đứa trẻ đã đến độ tuổi đi học. Khi đã có thể lùa chúng đến trường, Erzsébet mới có thời gian thở một chút. Đến lúc ấy, cô mới có thể tính đến chuyện khác. 

Cô nhận ra rằng, đã lâu hai vợ chồng họ không làm tình.

Vấn đề rõ là không nằm ở tình cảm đôi bên. Feliks vẫn yêu cô, cô cảm nhận rất rõ điều đó. Anh luôn hôn cô mỗi buổi sáng thức dậy, hôn cô trước cả hai đi làm và hôn cô trước khi đi ngủ. Anh luôn dịu dàng và nhẫn nhịn trước mọi cơn giận vô lý của cô. Anh để ý đến từng ngày kinh nguyệt của cô và cả khi tay cô chỉ bị đứt nhẹ nơi đầu ngón tay.

Tóm lại là, Feliks vẫn yêu thương như vậy, vẫn tinh tế như thế. Anh chỉ không để ý đến những lần Erzsébet mặc đồ ngủ xuyên thấu mà thôi.

Có khi nào là do cô không đủ gợi cảm không? Erzsébet trở nên ủ rũ. Cô thường ngắm nghía mình trước gương. Feliks đã chăm sóc cô cẩn thận đến nỗi sau khi sinh ba, bụng cô vẫn không xuất hiện vết rạn. Nhưng có lẽ eo đã bớt săn lại so với thời son trẻ. Không biết Feliks có chê điểm này ở cô không? Cô thật không dám hỏi thẳng chồng mình.

Cũng có thể những hành động yêu thương đó chỉ là nghĩa vụ mà Feliks thực hiện hằng ngày, không chứng minh được là anh yêu cô. Có thể Feliks đã cạn tình với cô từ lâu rồi.

Rơi vào sự bế tắc đến vậy, Erzsébet không biết làm gì khác ngoài gọi Marianne Bonnefoy đi uống cùng mình. Ôi, con ả succubus đó! Tất cả những tên đàn ông ở trong bán kính ba mét của Bonnefoy đều rơi vào vòng nguy hiểm. Cô mới ghét cô ả người Pháp kia làm sao chứ. Bạn thân khác giới với chồng cô, hừ. Không thể ngờ được có một ngày cô lại hẹn một ả đào hoa như Bonnefoy đi uống để tâm sự chuyện phòng the kia đấy.

Kết quả là, ả Bonnefoy nghệt mặt ra.

“Lâu vậy rồi mà các cậu chưa làm gì ra trò ấy à?” Ả bối rối. “Nửa năm sau sinh là Artie đè tớ lại rồi.”

Thế rồi, Erzsébet chợt nhận ra rằng họ đang ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Bonnefoy chỉ việc cho con bú mà thôi, còn lại, mọi chuyện trong nhà đều có người giúp việc làm thay rồi. Bản thân Bonnefoy cũng có những nguồn thu nhập thụ động khác nhau, vốn dĩ ngưỡng áp lực mà Bonnefoy nhận lấy vốn đã nhẹ nhàng hơn so với đa số mọi người. Bonnefoy sẽ ít bị xuống sắc, có thời gian làm đẹp, có thời gian đi hẹn hò với gã người Anh đó. Trong hoàn cảnh như thế, hai vợ chồng nhà họ có đời sống tình dục thăng hoa cũng không phải là chuyện khó hiểu.

Hiểu rằng Bonnefoy sẽ không thể hiểu mình, Erzsébet chán nản uống liền tù tì mười mấy cốc. Kết quả là cô say tí bỉ. 

***

Đêm hôm đó, Erzsébet về muộn hơn bình thường. Feliks lùa các con đi ngủ rồi vẫn không thấy Erzsébet về nhà. Anh ngồi trong phòng sinh hoạt chờ Erzsébet đến gần nửa đêm.

Thế rồi, Feliks nghe thấy tiếng ô tô đỗ trước cửa nhà mình. Anh vội bước ra mở cửa, thì thấy Marianne đang đỡ vợ anh lảo đảo tiến về phía anh. Cả người Erzsébet nồng  nặc mùi rượu nặng.

“Đấy, xong nghĩa vụ rồi nhé.” Marianne đẩy Erzsébet vào lòng Feliks. “Cậu ấy nói nhiều ghê gớm. Lại còn khóc lên khóc xuống như thất tình vậy.”

“Sao mà…” Feliks ngưng lại. “Có gì vào nhà nói. Tớ sẽ pha cho cậu một ít đồ ngọt.”

Anh bế thốc Erzsébet lên, mang cô vào phòng sinh hoạt và đặt cô lên ghế bành. Anh mời Marianne ngồi vào một cái ghế, bản thân thì pha sữa mật ong cho nàng.

“Xin lỗi nhé. Kể từ ngày có mấy đứa nhỏ, bọn tớ thống nhất với nhau là sẽ không trữ cồn trong nhà.” Feliks nói. “Lẽ ra phải mời cậu một ít vang.”

“Không sao. Ban nãy tớ cũng uống đủ với Erzsi rồi.”

“Chuyện của Erzsi là thế nào vậy?” Feliks ngồi xuống ghế bành nơi Erzsi đang nằm. Như thể đánh hơi thấy mùi của Feliks, Erzsébet mơ màng xích người đến và đặt mái đầu lên đùi anh. 

“Là vì cậu không quan tâm Erzsi đủ nhiều.” Marianne trả lời Feliks. “Tớ biết cậu không bỏ bê vợ mình, nhưng Erzsi cần nhiều sự quan tâm và công nhận hơn người thường… cậu biết đấy, cái lần cậu bảo rằng cậu nghĩ Erzsi sẽ hợp với người khác hơn cậu vì cậu phải đến Nhật Bản học tập.”

Mọi lời nói bò ra nơi lưỡi Feliks bị nuốt lại. Hôm đó những sinh viên đại học đã quây quần lại với nhau trong trò chơi Thật hay Thách. Tất cả mọi người đều tò mò không biết Feliks cảm thấy thế nào về Erzsébet, nên câu hỏi anh cảm thấy thế nào về Erzsébet đã được đưa ra.

“Erzsi sẽ hợp với người khác hơn tôi” không phải là một câu trả lời được mong chờ cho lắm. Feliks nói trên tinh thần muốn tốt cho Erzsébet, nhưng cô lại nghĩ rằng đó là cách nói giảm nói tránh để bảo rằng anh không có tình cảm nào với cô cả. Chuyến đi đến Nhật Bản sau đó bị hiểu sai thành Feliks rời khỏi Châu Âu vĩnh viễn (thực ra chỉ là vài năm học mà thôi).

Vài năm tiếp theo, Erzsébet trở thành một cô gái chơi bời trác táng không ai cản nổi, bỏ học đại học, chơi thuốc, nốc một đống rượu nặng gần như hằng ngày, xăm hình khắp nơi trên cơ thể, bồ bịch với đủ loại người từ nam đến nữ. Mọi người đều nghĩ rằng Erzsébet đã sớm quên cậu bạn nhợt nhạt với ngoại hình bình thường ấy từ lâu rồi. 

Đáng buồn thay, trong những năm ấy, Erzsébet đã hoàn toàn cắt liên lạc với Feliks. Mà bạn bè của họ ở Châu Âu lại không dám nói gì với Feliks về tình trạng của Erzsébet. Anh chỉ biết chuyện khi cha của Erzsébet, vì quá tuyệt vọng, đã liên lạc với anh để nhờ anh khuyên nhủ con gái mình một chút.

Phải đến khi Feliks trở về nước... Marianne vẫn nhớ rằng, ngay ngày đầu tiên Feliks trở về nước, anh đã đến ngay club ưa thích của Erzsébet. Dưới ánh đèn xanh đỏ, anh chứng kiến Erzsébet, trong bộ trang phục không lấy gì làm đứng đắn, đang ăn chung một trái dâu với một người đàn ông điển trai và để người kia lang thang đôi tay trên người mình. Feliks không thay đổi sắc mặt, mà chỉ cầm tay cô và nói:

“Erzsi, về thôi.”

Thế là Erzsébet bật khóc, đẩy người đàn ông kia ra và nhào vào lòng Feliks trong sự sững sờ của tất cả mọi người. Cảm nhận được cả người Erzsébet run lên, Feliks cởi áo khoác của mình và quàng lên bờ vai trần của cô. Anh bế bổng cô lên và mang ra xe taxi.

Ba tháng sau, hai người họ kết hôn. 

Mặc dù Feliks đã sớm không còn để ý đến nữa, nhưng chuyện ngày hôm đó vẫn là cái gai đâm vào lòng Erzsébet. Cô không kể với Feliks, nhưng thú nhận với Marianne rằng khoảng thời gian Feliks du học là những ngày cô độc và tan nát đến tận cùng của cô, cô chỉ cố gắng tìm một hơi ấm khả dĩ để mình có thể cảm thấy an toàn. Vào thời điểm cô nhìn thấy Feliks trong khi mình đang ở trong lòng người đàn ông khác, cùng một lúc, cô nhận ra mình vẫn còn muốn Feliks, đồng thời cô cũng nghĩ rằng mọi thứ như vậy là hết, cô không còn cơ hội nào ở bên Feliks nữa. 

Là vậy đó. Là vậy nên Erzsi mới bất an và luôn tự hỏi cậu có yêu cô ấy không. Marianne đã truyền đạt lại với Feliks như vậy. 

“Cô ấy lại nghĩ gì nhiều chăng?” Ôm Erzsébet đang không tỉnh táo trong tay, Feliks hỏi Marianne.

“Ờ, là do…” Marianne dừng lại, lựa chọn từ ngữ. Thật dễ để nói về chuyện sinh lý giữa người với người khi nói chuyện với một số người và thật khó để nói chuyện đó với một số người khác. Feliks thuộc kiểu người phía sau. “Do cậu không hôn Erzsi nhiều.”

“Tớ hôn cô ấy hằng ngày.”

Marianne mím môi.

“Cậu không ôm Erzsi đủ.”

“Không có cơ hội. Erzsi luôn chủ động ôm tớ nhanh hơn và luôn ôm tớ mỗi khi có thể. Cô ấy luôn nằm trên tay tớ mỗi đêm.” Bàn tay Feliks khẽ vuốt ve mái tóc nâu trong lòng mình. “Đừng bịa nữa. Nói thật cho tớ biết đi.”

“... Là do cậu không sex với Erzsi.” Marianne thở ra một hơi. Cuối cùng nàng cũng nói được. 

“Tớ biết mà.” Feliks thở dài. “Cô ấy đã thả vài tín hiệu cho tớ… làm sao tớ có thể không nhận thấy được.”

“Tại sao cậu lại từ chối chuyện đó?”

“Trước khi có mấy đứa nhỏ, bọn tớ… làm chuyện đó rất nhiều.” Feliks nói giảm nói tránh. Anh cũng gặp khó khăn trong việc truyền đạt. “Cô ấy nhiệt tình như lửa, mà tớ thì lần đầu trải qua chuyện đó, nên không tránh khỏi mà trở nên… hăng hái một chút. Nhưng mà… tớ không biết nữa. Mặc dù tớ bị cuốn theo sự say sưa thể xác với Erzsi, nhưng tớ cảm nhận được rằng khi làm chuyện đó, Erzsi đau khổ lắm. Trông cô ấy lúc nào cũng như chực khóc đến nơi vậy.” Tay anh túm chặt lấy tóc trước của mình, hơi siết lại khiến chúng trở nên rối bời. “Tớ không biết rõ cô ấy nghĩ gì, nhưng tớ biết rằng như vậy là không tốt. Nếu cô ấy không thực sự muốn chuyện đó, cô ấy không nên thân mật với tớ. Cũng có thể là Erzsi đang dùng chuyện đó để giải quyết một vấn đề khổ sở nào đó của cô ấy… tớ nghĩ vậy, và một phần tớ cũng muốn cô ấy nữa, nên tớ chấp nhận là chỗ giải toả của Erzsi, dù sau mỗi lần như thế tớ cảm thấy rất tệ. Nhưng khi có cơ hội dứt ra khỏi sự say mê ấy, phải, là khi Erzsi có thai, tớ đã đủ tỉnh táo để điểm lại chuyện đó và nhận ra rằng như vậy là không được. Cả hai người khi làm chuyện đó đều đau khổ.”

“Các cậu có thể thẳng thắn với nhau-”

“Erzsi chưa bao giờ bảo cô ấy yêu tớ.” Feliks cắt ngang lời Marianne. “Một ngày kia cô ấy bảo với tớ rằng tớ có muốn cưới cô ấy không, nếu tớ từ chối thì cô ấy sẽ đi biệt xứ và lang bạt vĩnh viễn. Thế là tớ nhận lời. Từ đấy đến giờ, đến cả việc xác định rõ ràng tình cảm của cô ấy, cả hai còn không làm, thì lấy gì để thẳng thắn với nhau trong loại chuyện này chứ?”

Marianne cạn lời. Nàng không biết phải nói thế nào cho phải. Feliks xem chừng cũng ngốc nghếch không kém Erzsébet.

“Tớ không biết nội tình là thế nào, nhưng chuyện của các cậu đang không vận hành đúng.” Marianne thở dài. “Cho dù là trong chuyện đó, hai cậu có chuyện khúc mắc… thì cậu vẫn nên thỉnh thoảng âu yếm Erzsi một chút. Erzsi sợ rằng cậu chê bai và chán cậu ấy sau khi cậu ấy sinh con.”

Đến đây, Feliks trở nên bàng hoàng. Rõ ràng là anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.

Trên đùi anh, Erzsébet cố gắng không cử động mạnh. Cô đã tỉnh rượu từ ban nãy. Tuy vậy, vẫn không ngăn được một giọt nước mắt lăn ra từ khóe mi chảy xuống thái dương cô.

***

Vài ngày sau, Erzsébet nhìn thấy trong nhóm chat gia đình tin nhắn của Feliks. Anh hỏi cha của cô lẫn thân sinh của anh rằng liệu họ có thể giữ mấy đứa nhỏ ở lại nhà họ vài ngày được không.

[Con có một chuyến đi thực tế cùng với lớp con chủ nhiệm vài ngày, vợ con cũng bận rộn ở nhà hàng vào mùa cao điểm, nên con sợ rằng cô ấy sẽ quá tải khi phải trông con. Liệu con có thể nhờ đến sự giúp đỡ của mọi người được không?] Feliks nhắn như vậy.

Cả hai gia đình đều lấy làm vui sướng khi được đón cháu về ở với mình. Riêng Erzsébet là không khỏi băn khoăn:

“Anh có lịch đi thực tế ư? Sao không nói gì với em cả?” Cô hỏi. “Với lại, đây đâu phải là mùa cao điểm. Nhà hàng của em cũng có thể hoạt động ổn định rồi, các quản lý của em đều rất uy tín.”

Ngón trỏ của Feliks đặt lên môi Erzsébet. Anh cười mỉm, một nụ cười hơi lém lỉnh và có phần tinh nghịch mà đã lâu Erzsébet không thấy nơi anh.

“Dĩ nhiên là tôi không đi thực tế. Tôi vẫn đi dạy bình thường thôi. Nhưng tôi muốn những ngày cuối tuần này có thời gian riêng ở bên em.”

Erzsébet cảm nhận được cả gương mặt của mình dần nóng bừng lên. Cô ngại ngùng đến nỗi không nói nên lời.

“Sao thế? Em không muốn ư?” Feliks cầm lấy tay Erzsébet. 

“Em… em muốn!” Erzsébet vội vàng cầm lại tay của Feliks như sợ rằng anh sẽ đổi ý. “Em không có vấn đề gì cả. Cuối tuần này em hoàn toàn trống lịch.”

Ngớ ngẩn thật. Erzsébet tự mắng mình. Có phải xử nữ gì đâu mà bồn chồn như thế?

Nghe cứ như thể cuối tuần này họ sẽ làm tình lần đầu tiên vậy.

***

Đúng là Feliks muốn dành thời gian thân mật với Erzsébet, nhưng cách mọi thứ bắt đầu không giống với những lần thân mật trước kia.

Trước kia, mọi thứ diễn ra vội vã, tự nhiên và cuồng nhiệt. Erzsébet sẽ quấn lấy Feliks ngay khi vừa bước chân qua cửa. Họ làm một lần ngay cửa ra vào. Sau đó, họ chỉnh lại bộ trang phục lộn xộn của mình để dùng bữa tối. Feliks sẽ là tráng miệng của Erzsébet: ngay sau khi dùng bữa, Erzsébet sẽ quỳ xuống trước Feliks và nếm “tráng miệng” của cô một lúc, rồi đến khi đã hài lòng với kích cỡ trong tay mình, cô sẽ ngồi lên người Feliks và ghim lấy bên dưới của anh bằng bên dưới của mình. Họ sẽ làm thêm vài lần nữa: trong phòng ăn, trong bếp, trong hành lang, trước cửa sổ, trên sân thượng, rồi mới đến phòng ngủ. Mặc dù Feliks ở phía trong Erzsébet, nhưng Erzsébet mới là người thúc vào Feliks và bị kích thích bởi những tiếng thở dốc và rên rỉ của anh. Khi đã bị kích thích đủ nhiều, Feliks cũng sẽ theo bản năng mà lật Erzsébet lại và khiến cô mất tỉnh táo. Họ sẽ không để cho nhau thời gian nghỉ ngơi.

Nhưng khoảng thời gian đầy đam mê đó đã qua từ lâu rồi. 

Lần này, Erzsébet thấy Feliks cầm tay mình bước vào phòng tắm. Cô thấy anh bình tĩnh thử xem mức nước nóng nào là phù hợp với họ. Cô thấy anh chuẩn bị xà phòng, cả vài con vịt vàng mà Erzsébet rất thích. Thế rồi, Feliks lại quay về phía cô. Anh cởi cho cô chiếc áo khoác, rồi cởi dần từng nút áo sơ mi trên người cô. Bầu ngực của cô lộ ra với áo ngực màu đỏ viền ren, đúng hơn là hai mảnh ren nhỏ chỉ vừa đủ che chắn đôi nhũ hoa khiêu khích, nhưng anh không dừng ở đó lâu. Thay vào đó, anh trao cho Erzsébet một nụ hôn ngoài môi âu yếm, trong khi cởi cái váy bên dưới của cô.

Thế là lộ ra cái quần lót ren màu đỏ. Cái quần ấy, hoàn toàn không có đáy, lồ lộ những khe rãnh ở trước lẫn phía sau. Nói cho đúng, nó giống như hai mảnh vải ren, có hai sợi dây lèn vào hai rãnh hai bên chỗ kín của Erzsébet để nối mặt trước và mặt sau tạo thành cái quần.

Hai người đứng nhìn nhau im lặng một lúc.

Gương mặt Erzsébet đỏ dần đều lên. Feliks cũng khó xử, run giọng chữa cháy:

“Em đẹp lắm. Tôi rất… bất ngờ…”

“Thôi ngay!” Erzsébet kêu lên, cả người dần đỏ như tôm luộc. “Em- em tưởng tụi mình sẽ… trên giường!”

Và cô cũng đã nghĩ rằng mọi chuyện sẽ diễn ra chóng vánh và mê say: Feliks đè cô lên giường, lột đồ của cô, vồ vập lấy cô và đâm lút bản thân vào bên trong cô chỉ một thời gian ngắn sau đó. Cô không nghĩ rằng họ sẽ tắm với nhau, Feliks lại còn tháo đồ của cô một cách chậm rãi và bình thản như vậy.

Trời ơi! Cô đâu phải là xử nữ để mà ngại ngùng thế này chứ.

Feliks run run cầm lấy sợi dây buộc nơi áo ngực của cô và tháo nút thắt ra bằng cái kéo tay duy nhất. Một tay anh ôm lấy gương mặt đỏ bừng của mình, tay kia cầm chiếc áo ngực bị tháo đặt cẩn thận vào giỏ đồ.

Sau đó, Feliks trở lại với Erzsébet. Vẫn giữ khoảng cách như thế, anh kéo sợi dây buộc ở bên hông của cô, rồi chiếc quần lót hai mảnh không đáy phất phơ trên tay anh. Anh cũng run run đặt vào giỏ đồ.

“Mẹ kiếp, không thể chỉ có mình em được! Anh cũng phải cởi đồ chứ!” Thẹn quá hoá giận, Erzsébet đẩy Feliks vào tường và lột đồ anh ra một cách gấp gáp. Chẳng mấy chốc, anh cũng trần trụi như cô. Những cái chạm thô lỗ của cô khiến tóc Feliks rối lên, gương mặt anh đỏ bừng đầy ngại ngùng. Feliks đưa tay che mặt, nhưng những ngón tay vẫn hé ra một chút khe hở để nhìn Erzsébet.

Erzsébet: … muốn nhảy lên người Feliks và bắt nạt anh cả đêm quá…

Erzsébet: không, không được. Khó khăn lắm Feliks mới chủ động với mình. Không được phá hỏng khoảnh khắc này.

Nghĩ vậy, Erzsébet bước lùi vài bước. 

Feliks cũng dần bình tĩnh hơn. Anh bước đến, hôn lên cổ cô, hôn dọc xuống xương quai xanh và ngực cô. Tay anh vuốt ve nhẹ nhàng trên da thịt Erzsébet, trườn qua vòng eo hơi ngấn, rồi lướt xuống hông cô. Bàn tay gầy guộc xương xẩu của anh lướt nhẹ trên vùng da non nớt mẫn cảm phía trong đùi Erzsébet, rồi di chuyển dần dần lên phía trên. 

Cả người Erzsébet rùng mình trước mỗi cái chạm của Feliks. Cô thở hổn hển, tay vò loạn tóc mái tóc vàng trên ngực mình. Lưỡi Feliks đang quấn lấy nhũ hoa của cô, răng anh cạ vào núm vú, mà tay anh đang từ từ khai phá vùng kín đáo phía dưới. Không khó khăn lắm. Nơi ấy đã ướt đẫm từ ban nãy rồi.

“Feliks, hôn em…” Erzsébet hớp lấy hơi. Ngón tay của Feliks đang chà xát vào những cánh hoa bên dưới, cũng như khảy nhẹ và đều đặn vào hạt châu đang trướng đau của cô.

Cô ôm lấy mặt Feliks và kéo anh ra khỏi ngực mình. Khi cô chuẩn bị ghé mặt mình vào Feliks, cô dừng lại, không nén nổi sự ngạc nhiên. Cô nhìn thấy Feliks, với gương mặt đỏ bừng, đang nhìn cô với cảm xúc mang một nửa chiêm ngưỡng ái mộ, một nửa là sự đau đớn cùng cực.

“Em… nếu em không muốn thì không cần phải miễn cưỡng bản thân đâu.” Feliks thở dài.

“Anh nói cái gì thế. Anh nhìn tay mình đi, bên dưới em ướt đến thế rồi kìa.” Erzsébet phụng phịu nói. “Sao vẫn chưa nhét ngón nào vào thế?”

“Vẫn chỉ là phản ứng sinh lý thôi, đúng không?” Feliks hỏi lại. “Cơ thể em có phản ứng đâu có nghĩa là em thích đâu?”

“Vậy anh nghĩ em mất công mang đồ lót như vậy làm gì hả?”

“Có lẽ em chỉ muốn chiều lòng tôi? Có lẽ em đang bức bối chuyện đó, nhưng không thể làm chuyện đó với ai khác ngoài tôi?”

“Anh…” Erzsébet bất lực trước sự lo âu của Feliks. Cô véo má anh. “Từ đâu ra suy nghĩ ngớ ngẩn như vậy chứ?”

“Tôi không biết. Mỗi lần làm chuyện này, trông em có vẻ rất buồn.” Feliks rời khỏi Erzsébet, nhìn đi chỗ khác.

Hai má của Feliks bị bóp lại. Erzsébet ép Feliks nhìn mình.

“Anh có tin là tờ giấy kết hôn đối với em chẳng là cái gì cả không?” Cô hỏi. “Anh có tin là nếu em không muốn anh, em sẽ ly dị một cách nhanh chóng - em biết rõ là nhanh chóng, vì anh sẽ không miễn cưỡng giữ em lại - rồi có thể kiếm cho mình mười gã khác trẻ trung hơn, đẹp trai hơn, cao lớn hơn anh không?”

“Tôi biết là em có thể. Nên anh mới không hiểu tại sao em lại ở bên tôi?” Feliks hỏi ngược lại. “Là vì những đứa trẻ ư?”

“Cứ cho là em vì bọn trẻ đi, vậy thì ngay từ đầu, điều gì khiến lũ trẻ ra đời?” Erzsébet bước về phía Feliks một bước. “Nếu em không muốn anh, nếu em chỉ giải tỏa nhu cầu, thế thì tại sao lại để anh làm em có thai? Em có thể dùng rất nhiều biện pháp khác nhau. Tại sao em lại tạo nên những sinh mệnh ràng buộc em với anh một cách sâu sắc?”

Đến đây thì Feliks im lặng. Chính anh cũng bối rối. Anh thần người một lúc, sự xao xuyến của anh vẫn chưa hề giảm đi.

“Em đẹp mà.” Feliks cụp mắt. “Thông minh, tài năng, quảng giao, tương lai xán lạn. Mọi người đều thích em. Tôi chỉ là một người đàn ông bình thường tới mức tầm thường. Tôi vẫn luôn không hiểu tại sao em lại muốn tôi? Làm sao tôi có thể không nghĩ rằng nỗi buồn nơi gương mặt em là sự bất đắc dĩ được?”

“Em…” Erzsébet thốt lên, nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Cô chậm chạp nói từng từ, nhưng vẫn không ngăn được giọng của mình vỡ ra. “Em cũng… không biết… tại sao anh lại… muốn… ở bên em… rằng nếu em không còn xinh đẹp… thì anh có còn ở bên em không…” Cô òa khóc. 

Bầu không khí gợi tình từ nãy đến giờ đều tan sạch. Chỉ còn lại Erzsébet khóc đến ửng đỏ mặt mày, với một mái tóc nâu rối bời, thân hình trần trụi để lộ vòng eo không còn săn gọn như ngày xưa.

Và thế là lần đầu tiên, phải, lần đầu tiên kể từ khi họ chính thức ở bên nhau tới nay, Feliks là người tiến về phía Erzsébet và kéo cô vào một nụ hôn sâu trước. Lưỡi anh đưa vào miệng Erzsébet qua những tiếng nấc của cô, mà cánh tay anh siết chặt lấy người Erzsébet vào người mình. Nước mắt của Erzsébet tan giữa môi lưỡi của họ. 

“Đau đấy.” Feliks khàn giọng nói giữa những quãng nghỉ của nụ hôn. “Em làm tôi cảm thấy một cơn đau thắt trong lồng ngực. Đau đến không thở nổi.”

Bàn tay sau lưng Erzsébet đi xuống vòng ba tròn trịa và mềm mại của cô. Sự táo gan của bàn tay kia khiến Erzsébet một lần nữa đỏ bừng mặt. Thường thì, nếu không phải là do Erzsébet kích thích trước, Feliks chẳng bao giờ có động thái sờ mó hơi hướng thô tục và ham muốn như thế. Mọi khi, anh nâng niu cô như một viên đường!

“Feliks, thật ra em đã yêu…” Lời nói của Erzsébet gián đoạn bởi tiếng nấc của cô. Đôi mắt cô mở lớn, miệng cô nhất thời không thể thốt ra thêm tiếng nào nữa vì cảm giác tê dại bất ngờ xuất hiện từ phía dưới.

Không hề báo trước, từ phía sau vòng ba của Erzsébet, những ngón tay thuôn dài mò mẫm con đường đi vào mật đạo sinh sản. Lối đi ấy giờ đã ướt đẫm dâm thủy, không khó khăn gì mà tiếp nhận ngón tay của Feliks. Những vách thành nóng rẫy, chật chội và ướt đẫm kia mút lấy dị vật như muốn làm tan chảy nó bên trong mình.

Cái miệng hơi hé của Erzsébet lại bị Feliks lấp vào. Anh đưa đẩy lưỡi của cô sang miệng của mình, ngậm lấy nó, trong lúc ngón tay bên dưới không ngừng chui vào bên trong với một nhịp độ vừa phải. 

Cả người Erzsébet run rẩy, sức lực như bị rút cạn. Tất cả những gì cô có thể làm là đặt hai tay lên ngực Feliks, cố gắng không để mình ngã quỵ xuống. 

“Nếu em định thú nhận rằng thật ra em yêu người khác, hãy nói vào ngày mai, được không em?” Feliks dụi mũi vào cái má ướt đẫm nước mắt của Erzsébet. “Hiện tại, mỗi việc nhìn thấy em khóc đã đủ làm tôi đau buồn rồi.”

Erzsébet không thể trả lời được. Mọi sự tập trung của cô đang dồn xuống giữa hai chân mình.

Chẳng mấy chốc, Feliks đã có thể đưa ngón tay thứ hai vào mật đạo. Cảm giác lối đi hẹp kia đã căng ra gấp đôi, nhưng Erzsébet không cảm thấy bài xích chút nào. Feliks đang nới lỏng cho cô một cách cẩn thận.

Hai đầu ngón tay của Feliks chạm vào một vị trí thô nhám trong con đường chật hẹp kia. Erzsébet giật nảy mình. Cô run bắn lên theo từng lần chà xát vào vị trí đó, rồi đột nhiên, cả người cô mềm nhũn ra, kể cả vách thành chật hẹp của cô. Dâm thủy tươm ra theo từng chuyển động tay của Feliks. Ngón tay thứ ba đã có thể đi vào bên trong.

Feliks lại tựa đầu mình vào ngực người trước mặt, bặm từng dấu hickey ửng hồng như những bông hoa nhỏ nở lên hai bầu vú của Erzsébet. Hai bầu vú của cô nặng hơn, căng tức đến nhức nhối mỗi lần Feliks nút một trong hai núm vú đỏ hồng. Bên dưới cô vẫn không ngừng mút nhả ba ngón tay kia.

Erzsébet vô thức cong eo, nâng mông lên để hướng lối đi về phía những ngón tay. Hai cánh tay cô quàng qua mái tóc vàng kia, cằm cô đặt lên đầu Feliks. Mỗi khi răng lưỡi hay những ngón tay làm cô hài lòng, cô lại âu yếm hôn vào mái đầu của anh. Từng tiếng rên rỉ của Erzsébet tuôn ra theo những chuyển động tay của Feliks.

Khi đôi chân Erzsébet đã hoàn toàn mềm nhũn và đột nhiên miệng cô bật ra một nốt ngân dài, ý thức cô hoàn toàn trở nên mơ hồ, ngoại trừ ý nghĩ rằng: làm thế nào Feliks có thể nghĩ rằng cô yêu một ai khác ngoài anh được chứ?

Dâm thủy của Erzsébet chảy ra nhiều đến không kiểm soát được, lăn từng giọt lóng lánh xuống hai bên đôi chân suôn dài của cô và khiến bàn tay của Feliks ướt sũng. Feliks đỡ lấy Erzsébet ngã vào lòng mình. Đôi môi của hai người tìm lấy nhau một cách khao khát.

“Cho em Feliks nhỏ.” Erzsébet như dán cả thân hình gợi cảm của mình vào ngực Feliks, nũng nịu nói. 

“Nhưng…”

“Feliks nhỏ!” Tay Erzsébet đấm nhẹ vào ngực Feliks.

“Em có chắc không? Không phải là em…”

“Ư…” Erzsébet rơm rớm nước mắt. “Vậy là anh không muốn em…”

Feliks hoảng hốt ôm lấy Erzsébet, bàn tay vỗ nhẹ lên mái đầu của cô một cách trấn an.

“Tôi có, tôi rất muốn. Muốn lắm, thật đấy.” 

“Vậy thì chứng minh đi!” Erzsébet hất mặt lên một cách kênh kiệu, nước mắt đọng trên khóe mi dưới lấp lánh.

Feliks đành thỏa hiệp. Anh đẩy Erzsébet dựa vào tường sao cho chân cô lơ lửng trên không, rồi anh hôn lên gương mặt hờn dỗi của Erzsébet, hôn sang vành tai đỏ bừng của cô. Phía trước mặt Erzsébet là một tấm gương. Cô nhìn thấy trong tấm gương cảnh tay Feliks nhẹ nhàng tách hai chân của cô ra một cách dễ dàng mà không gặp phải sự kháng cự nào. Anh nâng một chân của cô lên. Sau đó, anh cầm lấy dương vật đã cương lớn của mình lèn giữa hai cánh hoa của Erzsébet. Lối đi vào bên trong liên tục mấp máy, trơn ướt đến nỗi Feliks có thể đưa hoàn toàn hạ thể của mình vào bên trong mà không gây cho Erzsébet chút đau đớn nào. Tầng tầng lớp lớp mật đạo ngay lập tức bao chặt lấy phân thân của anh.

Feliks hít sâu một hơi. Anh cố gắng kiềm tiếng rên rỉ của mình lại.

 “Ưm…” Erzsébet ngân nga. Cô thở hổn hển khi cảm nhận được dị vật đi vào bên trong mình. “Nhanh hơn một chút đi…”

“Được rồi, tôi sẽ điều chỉnh.” Feliks thở ra.

“Hừ, anh bảo anh là người bình thường, nhưng định lực kiềm chế của anh lại là số một đấy.” Erzsébet quấn cánh tay quanh cổ Feliks. Cô ghé vào cổ anh cắn một cái thật đau, dấu răng in rõ ràng lên cần cổ.

Cái cắn của Erzsébet khiến Feliks rùng mình đến nỗi suýt nữa mất kiềm chế mà bắn ra. Anh trấn định bản thân bằng cách gồng người, dùng toàn thân mình ghim chặt Erzsébet vào tường - nghĩa là, dùng môi anh đè lấy môi Erzsébet, thân anh dán vào thân cô, và cả phía dưới của anh cũng ghim lấy phía dưới của cô. Lối đi chật hẹp ban nãy giờ đã trở nên căng trướng và tê dại vì bao lấy dị vật to lớn. Toàn bộ sức nặng của Erzsébet đều ngả về phía Feliks. Chẳng mấy chốc, cả hai chân của Erzsébet đều quấn quanh hông của người tình.

Phía dưới của Feliks dần động vào bên trong một cách đều đặn. Thật kỳ quặc. Cách anh đan tay mình vào tay Erzsébet, cách anh đè Erzsébet vào tường với một lực vừa phải để không làm cô đau, cách anh thâm nhập với đúng nhịp độ vừa đủ cho Erzsébet thoải mái,... sự hiện diện của Feliks chẳng cho Erzsébet cảm giác cường hãn xâm lược chút nào. Nó giống như… một vị khách e dè gõ cửa nhà, hỏi chủ nhà rằng anh có được vào không, trong khi vốn dĩ chủ nhà từ lâu đã trao cho anh chiếc chìa khóa. Và khi anh đã có được sự cho phép, anh vẫn bước vào một cách tế nhị và lịch sự như vậy. Đấy là cho tới khi chủ nhà ăn sạch Feliks không còn một mẩu xương.

Không được! Erzsébet tự nhủ. Không được nôn nóng. Đã bảo rằng hôm nay mình sẽ cho Feliks chủ động điều khiển rồi, bây giờ nếu mình đè lại người ta thì mọi chuyện sẽ chẳng khác gì khoảng thời gian trước cả. Nếu là mình điều khiển với nhịp độ của mình, Feliks sẽ bị cuốn theo mình bất kể suy nghĩ của anh là thế nào. Bọn mình sẽ vồ vập lấy nhau không biết ngày đêm đến nỗi mình sẽ có thai chỉ một thời gian ngắn sau đó, rồi Feliks sẽ sực tỉnh ra khi mình mang thai, rồi anh lại tránh né chuyện đó với mình. Có hứng tình bao nhiêu cũng không được ăn Feliks!

Nhưng dùng một số cách thụ động hơn chắc là sẽ không sao đâu nhỉ? Erzsébet không nhịn nổi mà vặn vẹo người, bên trong cô siết chặt lại như muốn nuốt chửng Feliks. Sự co siết đó đã đổi lại cho Erzsébet tiếng thở dốc đầy khổ sở của Feliks. Tay anh chống vào tường nổi đầy gân, trong lúc trán anh lấm tấm mồ hôi.

Sự bối rối và kiềm nén của Feliks luôn làm Erzsébet động tình điên lên được. Cô không nhịn nổi mà đưa đôi môi ẩm ướt của mình cắn lên vành tai của anh, thì thầm vào đó với tông giọng khiến Feliks nổi da gà:

“Sao anh không dám nhìn vào gương vậy?” Có gì đấy trong giọng của cô thấm đẫm đê mê ái dục. “Anh sợ nhìn thấy bản thân đang kích tình hổn hển trên thân em sao? Anh sợ phải nhìn thấy dương vật của anh càng ngày càng vào sâu bên trong em, đắm chìm nơi em mà không có lối thoát? Phải chăng cái cảnh anh nhồi Feliks nhỏ đầy gân và cương cứng đó vào cái lỗ của em đến nỗi nó căng tròn ra quá dung tục đến nỗi anh không dám nhìn nhận bản thân đang làm loại chuyện đó? Phải rồi, thầy giáo Łukaszewski đứng đắn cấm dục như vậy, ai lại nghĩ anh ta có mặt cầm thú như thế? Ai mà nghĩ thầy Łukaszewski cũng có lúc không kiềm chế được mà thúc từng chút một vào một con cái vô lực trong sự đê mê như vậy?”

Nghe vậy, Feliks đỏ bừng mặt. Anh vừa thúc vào Erzsébet vừa lắc đầu, cắn chặt môi đến rướm máu.

“Tôi van em… đừng hành hạ tôi nữa.”

“Nhìn vào gương đi.” Erzsébet dụ dỗ.

Lắc đầu.

Erzsébet ghé mặt vào Feliks mà hôn anh, liếm đi vết máu nơi môi dưới của anh.

“Đổi tư thế đi.” Cô ra lệnh. “Anh làm em từ phía sau trong lúc chúng ta quay mặt về cùng một phía. Tay anh nâng hai chân của em và nhấc em lên. Hiểu không?”

Feliks nhất thời không thể phản ứng lại, anh đờ người ra. Làm sao anh không hiểu cho được. Thay vào đó, phân thân của anh bên trong Erzsébet lại trướng to hơn một chút.

“Rõ ràng là anh rất thích.” Erzsébet tựa trán vào Feliks, cười hì hì. Ngón tay cái của cô đè vào môi dưới bầm máu của Feliks. “Anh không làm, thì em sẽ trừng phạt anh bằng cách mút anh chặt hơn. Không làm nghĩa là anh thích được em mút, phải không? Dù có làm hay không thì anh cũng là cầm thú thôi, chàng trai hư hỏng của em.”

Như bị mộng du, Feliks thả Erzsébet xuống. Họ quay mặt lại về phía tấm gương soi. Feliks run rẩy đi vào Erzsébet từ phía sau, hai tay anh, tuy ít nhiều lúng túng, nhưng lại có thể thốc hai chân Erzsébet lên một cách vững vàng và an toàn. 

Tư thế này không cho anh đi sâu hoàn toàn vào bên trong Erzsébet, nhưng nó dung tục và gợi tình không chịu nổi. Erzsébet đang dạng hai chân ra hình chữ M với điểm tựa là hai tay của Feliks nằm phía sau đầu gối, nơi tư mật của cô dường như bại lộ hoàn toàn trước gương. Hai cánh tay của cô cố định tư thế bằng cách đưa ra phía sau quấn quanh cổ Feliks. Điều này khiến ngực của cô ưỡn cao, hai bầu vú lớn dựng hai đầu nhũ hoa đỏ hồng lên một cách khiêu khích. Khắp làn da trắng của cô từ phần ngực trở lên là dấu hôn của Feliks. Với tư thế đứng vững vàng, Feliks ở phía sau đỡ lấy cô như một cái ghế, cây gậy đỏ hồng của anh đang chìm hai phần ba bên trong bông hoa chật hẹp nhớp nháp liên tục khép mở của Erzsébet. 

Erzsébet có thể cảm nhận được hơi thở nặng nhọc và khổ sở của Feliks từ đằng sau, nhưng đây không phải thời điểm để cô xót thương. Cô quay mặt mình về phía mặt Feliks, hơi thở đôi bên hoà vào nhau.

“Làm em đi. Và không được rời mắt khỏi gương đâu đấy.” Cô hôn lên khoé môi anh. Hai cánh tay đang đưa ra phía sau mà choàng qua cổ Feliks cố định đầu anh về một phía.

Từ bên dưới, Feliks bắt đầu thúc lên trên với lực đẩy mạnh mẽ hơn ban nãy. Loại tư thế này có thể khiến cây gậy của anh chạm đến những ngõ ngách kín đáo bên trong Erzsébet. Chỉ vài lần nhấp nhô, Erzsébet đã bắt đầu rên rỉ không kiểm soát. 

Từ trong gương, Feliks nhìn thấy bản thân đang dập Erzsébet phía dưới lên mạnh đến nỗi hai bầu vú cương cứng, nặng trĩu và đầy dấu vết của Erzsébet nảy lên theo từng nhịp thúc, còn hai bờ mông của cô bị va chạm mà đỏ bừng như bị tét vào. Bụng dưới của cô hơi nhô lên. Cửa mình đầy nếp gấp của Erzsébet phơi ra, ngậm lấy thân gậy như thể cái đó của Feliks là một bộ phận của nó. Lối vào căng tròn trước sự ra vào của thân gậy, liên tục tứa nước nhờn. Dâm thuỷ văng ra theo từng cú nẩy từ phía dưới lên. 

“Ưm~ ah, phải rồi… ah…” Erzsébet rên rỉ khi cây gậy của Feliks tình cờ chạm trúng điểm G của cô cùng lúc với khi bộ ngực của cô nẩy lên. Khoái cảm ngay lập tức tràn ngập tâm trí. “Ah… ưm~”

Cô hổn hển quay sang cắn vào cổ Feliks.

“Anh phải… chiêm ngưỡng… ả dâm phụ trong gương… nuốt chửng anh thế nào. Ưm~” Cô rên lên và ngắt quãng lời nói với mỗi cú thúc. “Ah… hah… nhìn cả cái cách… tên đàn ông tham lam kia… ah~ động thân… không ngừng nghỉ nữa~. Anh là một tên… đê tiện… trướng quá… ah…, không thể… ngừng cương-cứng và đẩy-hông vào một người phụ nữ.”  Erzsébet nói trong nụ hôn đậm sâu.

Quả là một sự chua chát với Feliks khi lời lẽ của Erzsébet lại làm dương vật của anh kích động hơn. Anh vô lực để môi Erzsébet ngậm lấy môi mình, lưỡi cô trườn khắp trong miệng mình. Đôi mắt anh không thể không nhìn vào cảnh hai khối trắng lớn lỗ chỗ dấu vết đỏ hồng bị đẩy cao và nhấp nhô trên ngực Erzsébet, trong lúc Erzsébet đưa một tay xuống day vào hạt châu đang trướng to giữa hai chân cô - ngay phía trên nơi giao hợp chặt chẽ và nhầy nhụa không chịu nổi kia. Gương mặt của cả hai ghé sát bên nhau trong nụ hôn đều đỏ cùng một màu.

Sự bền bỉ của Feliks là điều khiến Erzsébet phải choáng váng. Vốn dĩ tư thế này chỉ phù hợp với những cặp đôi có chênh lệch thể hình lớn, lại đòi hỏi sức bền từ người nam. Feliks và Erzsébet vốn dĩ chẳng quá chênh lệch thể hình, mà thân hình của Feliks cũng gầy gò và ít lộ rõ cơ bắp. Cái việc Feliks có thể duy trì tư thế này lâu đến nỗi hạ thể của Erzsébet nhức mỏi với từng đợt cao trào ập đến là điều cô không tính trước.

“Cái lỗ của em bú Feliks nhỏ sướng không vậy hả?” Erzsébet khàn khàn hỏi, phía trong không ngừng siết lại như muốn gắn cả hai làm một. “Anh phải thích lắm mới đụ em lâu đến vậy chứ?”

Chỉ vậy thôi, mà Feliks biết anh không thể nhịn được nữa. Anh cố gắng thúc thêm vài cái nữa, rồi dòng tinh dịch trắng đục từ thân gậy anh bắn ra bên trong Erzsébet, hoà với dâm thuỷ chảy ra khỏi cửa mình của cô, đọng trên vòng mông cong kia và nhỏ giọt xuống sàn thành một hỗn hợp ái dịch. Cùng lúc đó, một dòng nước hơi đục màu trắng cũng phun ra từ lỗ tiểu ngay phía trên, rơi lỏng tỏng xuống bên dưới.

Erzsébet đã sướng đến nỗi xuất tinh. 

Feliks cẩn thận đặt chân Erzsébet xuống đất trước. Cô ngay lập tức ngồi khụy xuống sàn phòng tắm, thở hổn hển, mái tóc nâu rối bời. Feliks cũng ngồi xuống cạnh cô, để cô tựa vào lòng mình.

“Anh dễ thương lắm. Em rất hài lòng.” Erzsébet nhéo nhẹ má của Feliks. “Cậu bé ngoan của em hôm nay đã rất cố gắng để làm một chàng trai hư rồi.”

“Tụi mình tắm một chút trước khi ngâm trong bồn nhé?” Feliks hôn lên tay cô.

“Em sẽ không đi được một lúc đấy.” 

“Tôi sẽ tắm cho em.” Feliks dọn ra hai chiếc ghế nhỏ.

Suốt vài chục phút sau đó, Erzsébet chỉ việc ngả mình vào lòng Feliks và để anh gội đầu cho mình. Anh gội đầu dễ chịu đến nỗi đôi mắt cô sụp xuống lim dim, cảm giác buồn ngủ ập đến. Và thế là cô chợp mắt trong mười lăm phút. Khi Erzsébet tỉnh dậy, cô phát hiện ra tóc mình đã trở nên sạch sẽ và được dặm khăn hút ẩm cẩn thận. Feliks quấn tóc cô lại thành xoáy, rồi dùng kẹp cố định tóc cô thành búi trên đầu. Tóc của anh cũng được buộc lên tương tự.

Bởi vì phần gội đầu trải qua một cách suôn sẻ, nên thể lực của cả hai đều đã được hồi phục.

Khi dòng nước ấm áp chảy lên cơ thể của hai người họ, Erzsébet cảm thấy mình đã hết mơ màng. Cô tận hưởng bọt xà phòng được Feliks chà lên lưng mình.

“Chỗ này nữa.” Erzsébet chỉ vào ngực mình.

“Erzsi à…” Feliks than.

“Anh không thích à?” Erzsébet dở bài.

“Tôi… tôi có…”

Feliks xịt xà phòng vào tay và tạo bọt. Bàn tay run rẩy của Feliks đưa ra phía trước, chạm nhẹ vào bầu ngực của Erzsébet rồi rụt lại. Anh thoa xà phòng lên cổ của Erzsébet, lên hai cánh tay của cô, xương quai xanh của cô, rồi xoa lên vùng eo. Đôi tay anh lừng khừng ở những chỗ khác đến nỗi xà phòng nổi bọt trắng bóc, duy chỉ có vùng ngực là chưa được đụng vào.

“Đừng có hành động như xử nam nữa có được không?” Erzsébet nói. “Nhắc cho anh nhớ là em đã làm anh mất đời xử nam nhiều năm về trước rồi, còn anh đã làm em nhiều tới mức thụ tinh ba đứa cùng một lúc, và chỉ mới vài chục phút trước anh dập em như một cái máy đấy.”

“Đừng nói nữa, xin em đấy.” Feliks xấu hổ vùi mặt vào mái tóc ướt của Erzsébet.

Không còn cách nào khác, hai bàn tay của Feliks từ phía sau chạm đến ngực của Erzsébet với dịch xà phòng trơn như dầu. Vùi một nửa mặt vào tóc Erzsébet, Feliks không nhịn được mà hé đôi mắt nhìn đôi vú bên trong tay anh. Đấy là hai khối trắng trẻo, vẫn loang lổ dấu răng và dấu hôn từ cuộc yêu ban nãy, kích thước lớn hơn mức mà hai tay anh có thể bao lấy được. Chúng trĩu nặng trên tay anh khi anh nâng chúng lên, và hơi nảy lên khi anh vô ý để trượt khỏi tay mình. Màu trắng như sữa tràn khỏi những kẽ tay của anh khi anh xoa nắn chúng thành đủ loại hình dạng.

Sau một lúc, người trong lòng anh bắt đầu vặn vẹo thân người. Những ngón tay thô chai của Feliks vân vê hai núm vú đỏ hồng kia, chỉ để một tiếng rên yêu kiều phát ra từ miệng của Erzsébet. Đôi chân cô vô thức kẹp lại. Lối đi bên dưới cô lại rỉ nước và đóng mở một cách kích động theo từng chuyển động tay của Feliks trên ngực cô.

Đột nhiên, Feliks nhận ra rằng phía dưới của Erzsébet vẫn chưa được thoa xà phòng. Thế là, một tay của anh vẫn tại vị trên ngực Erzsesbet nhào nắn với bọt xà phòng trơn tuột, tay kia bắt đầu thoa xuống phía bên dưới. Khi anh lướt tay qua bờ mông mịn màng kia, Erzsébet giật người, thở hổn hển. Gương mặt cô đỏ hồng một cách kích động.

Cái giật người của Erzsébet đồng thời cũng khiến hạ bộ của Feliks thức dậy trở lại. Anh định lờ nó đi, nhưng Erzsébet đã để ý đến nó. Cô quay người lại, ngồi lên đùi anh. Phía dưới của cô rỉ nước nhờn khiến đùi anh trơn lầy một vũng.

“Để em chăm sóc anh.” Erzsébet hổn hển nói. 

Cô nâng bộ ngực của mình lên chà xát lên người Feliks. Một tay của cô đưa xà phòng đến lưng của anh, tay còn lại cầm dương vật của anh mà trượt lên xuống liên tục. Hạ thể của cô không ngừng đẩy hông, khiến toàn bộ vùng kín nhớp nháp đóng mở đó chà lên đùi Feliks. Trong khi đó, đôi tay anh lãnh nhiệm vụ thoa xà phòng khắp mông và đùi của cô. 

Feliks cảm nhận được từng cái rùng mình của Erzsébet, hạt châu sưng to run rẩy chà lên đùi mình, và thậm chí là cả lối vào âm đạo đóng mở như cố gắng hút lấy thứ gì đó. Tiếng rên của cô không khác gì mồi lửa ném vào đống rơm, đốt bừng lửa dục khắp người Feliks.

Khi tay Feliks thoa đến đùi trong của Erzsébet, tay anh bị tay của Erzsébet chặn lại. Cô cầm tay Feliks đưa lên xa hơn về phía trên háng, nơi ở gần chỗ tư mật của cô. Khu vực xung quanh chỗ ấy đã ướt thành một mảng lớn.

“Em xăm tên của anh ở đây nhé?” Erzsébet đưa đẩy bàn tay Feliks vuốt ve má đùi trong, trêu đùa gần nơi tư mật của mình.

“Em nói gì vậy?” Feliks giật mình.

“Cũng có thể là ở đây.” Hai tay cô cầm tay anh lần lên bụng dưới, hơi ấn vào. Nơi đó có lẽ là vị trí tử cung của cô. “Hoặc ở đây.” Cô đặt tay anh sờ lên hai bên eo. “Hoặc là đây…” Tay cô đưa tay anh trườn lên vú, gặp lại bàn tay kia. Hai bàn tay cô đặt lên phía trên tay Feliks, tự mình nhào nắn bộ ngực. “Anh muốn trái hay phải đều được.” Cô nói trong tiếng rên rỉ.

“Không… vấn đề không phải là vị trí.” Feliks thảng thốt. “Một khi đã xăm mình thì hình xăm sẽ không bao giờ trôi đi được nữa. Nhỡ đâu sẽ có ngày em không muốn nó nữa thì làm thế nào? Chưa kể xăm lên người rất đau, mà xoá xăm cũng đau không kém.”

“Ý anh là một ngày nào đó anh sẽ rời bỏ em à?” Erzsébet sừng sộ hỏi lại.

“Không, nhưng… ví dụ thôi, có chuyện gì xảy ra với tôi, rồi em đi bước nữa…”

“Kể cả thế, anh cũng không có quyền kiểm soát cơ thể em.”

“Đúng là tôi không có, nhưng tôi vẫn có thể khuyên em mà, đúng chứ? Xăm mình không tốt cho em. Vả lại…” Feliks ngập ngừng. “Cái tên của tôi chẳng đáng để em làm vậy. Rồi một ngày kia, em không muốn tôi nữa, chẳng phải em sẽ hối hận sao?”

Erzsébet hít một hơi, tay run run chỉ vào Feliks, nhưng không thể nói nổi lời nào trả lời câu hỏi của anh. Cô thở ra một hơi bực tức, rồi rúc vào cổ Feliks một lúc như thể hít thở mùi của anh sẽ khiến cô bình tĩnh lại. Một lúc sau, Feliks nghe giọng cô lí nhí:

“Ban nãy…”

“Sao em?”

“Ban nãy, em… em muốn nói rằng em yêu anh.” Erzsébet run lên. “Từ lâu, từ lâu lắm. Em đã yêu anh lâu đến nỗi cõi lòng em tan nát khi anh rời xa em.”

Feliks hơi sững người ra một lúc. Anh nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

“Đã từ lâu, anh là người luôn ở bên cạnh em cho dù em có thế nào đi chăng nữa, anh chịu đựng mọi cơn giận thất thường của em, anh chiều theo mọi đòi hỏi vô lý của em, anh ở bên em khi em chẳng còn lại gì cả. Từ khi nào không biết, em đã xem anh là điều duy nhất và bất biến trong cuộc đời em.” Nước mắt Erzsébet tuôn ra lã chã. “Em nghĩ rằng dù thời gian có trôi qua bao lâu, hay dù em có đi xa đến thế nào, thì khi em quay lại, em vẫn có thể nhìn thấy anh ở đó. Trong những năm đó, anh rời khỏi em khiến em cảm thấy hoảng sợ. Em cảm thấy không còn cái gì có thể khiến em an toàn nữa.”

“Tôi xin lỗi.” Feliks nói.

“Anh không có gì phải xin lỗi cả. Anh thậm chí đã bỏ dở cơ hội lớn ở Nhật để trở về đây làm một thầy giáo tỉnh lẻ chỉ vì em.” Erzsébet nấc lên. “Em… em ích kỷ lắm, em muốn giữ Feliks là của riêng em thôi, nên em đã làm mọi cách để anh ở lại đây với em. Em đã luôn tự hỏi không biết anh có bao giờ hối tiếc về điều đó không, và có lẽ… có lẽ anh hoàn toàn có thể rời đi bất kỳ lúc nào. Rằng nếu như anh đã chán em, anh thấy em không còn hấp dẫn nữa, anh nhận được một cơ hội lớn đến nỗi em chẳng là gì nữa, hay anh thích một người khác, anh có hoàn toàn có đủ lý do để bỏ em lại. Em luôn không biết ngày nào là ngày cuối cùng anh còn ở bên em. Nên em…” Erzsébet rúc sâu hơn. Cô mở miệng cắn lấy vai Feliks, rồi ngậm chỗ ấy không buông. “Em đã cố gắng làm anh say mê em bằng loại chuyện này. Em muốn anh chìm trong dục vọng với em đến nỗi không thể thoát ra nổi, nhưng em vẫn không thể không cảm thấy bất an.”

“... Tôi hiểu rồi.” Feliks thở ra. Mọi khúc mắc trong lòng anh giờ đây đã được cất đi. 

Anh đưa tay lên định chạm vào lưng Erzsébet để an ủi, nhưng trước khi tay anh có thể chạm vào cô, anh đã bị Erzsébet đẩy mạnh ra. Erzsébet đứng ngay dậy, gương mặt đầy nước mắt và tuyệt vọng.

“Chắc là anh không thể chấp nhận được một người đàn bà mưu mô như em nhỉ?” Cô thốt lên. “Anh còn cơ hội, còn tương lai như thế, vậy mà em lại phá hỏng nó… chắc bây giờ anh oán em lắm. Em…”

Erzsébet quay người muốn bỏ chạy khỏi đó. Nhưng rồi, chân cô giẫm trúng vũng xà phòng trên sàn phòng tắm và trượt ngã. Được chồng mình bước lên đỡ từ phía sau, cô ngã gọn vào lòng Feliks.

Hai cánh tay anh nhanh chóng bọc lấy cô vào lòng mình. Từ phía sau, anh hôn lên thái dương của cô, hôn lên khóe môi cô.

“Anh cần em.” Feliks dịu dàng nói. “Em đi rồi, anh sống thế nào bây giờ? Với tài nấu ăn dở tệ của anh ư? Anh sẽ nhớ gulyásleves của em lắm. Lũ trẻ sẽ hỏi anh mẹ chúng đâu rồi. Chúng sẽ không chịu đến trường nếu không có em trừng mắt với chúng. Cha con bọn anh sẽ khốn khổ đến thế nào nếu không có em chứ?”

“Nhưng em… em…” Miệng Erzsébet méo xệch.

“Dù em có muốn đi, anh cũng không cho em đi đâu.” Feliks hôn lên gáy Erzsébet. 

Nụ hôn ấm nóng đó gửi một cơn rùng mình lan khắp người Erzsébet.  

“Không phải anh bảo anh sẽ chấp nhận nếu em rời đi kia mà…”

“Bây giờ anh đổi ý rồi.” Đôi tay Feliks lang thang khắp người Erzsébet. Có lẽ hiện tại cô vẫn không hiểu được, một tiếng xác nhận tình cảm của cô sẽ thay đổi mọi thứ đến đâu. “Em nấu ăn là ngon nhất. Em hiểu rõ khẩu vị của từng người trong nhà. Gu thời trang của em cứu anh trong những bữa tiệc. Sự nhiệt tình của em sưởi ấm sự cô quạnh của anh. Em cũng là một người vợ gợi cảm và quyến rũ có thể làm anh phát điên trong vài phút. Làm sao anh có thể có may mắn như thế lần thứ hai? Anh không để may mắn của anh rời đi đâu.”

“Từ trước đến nay em chơi trò đỏ đen lúc nào cũng xui xẻo. Mỗi anh bảo em là may mắn thôi đấy.” Erzsébet thút thít.

“Cực kỳ may mắn là đằng khác.” Feliks dỗ dành. “Em mà rời đi, anh sẽ xui xẻo lắm. Ví dụ như… chà, em thức chỗ đó của anh dậy, rồi giờ bỏ rơi nó đơn côi một mình, thì không phải là anh xui xẻo lắm sao?”

Erzsébet im lặng một lúc. Thế rồi, tư thế vai của cô thẳng lại. Cô lau nước mắt, ưỡn ngực và khoanh tay một cách kiêu hãnh.

“Chà, vậy thì em phải chịu trách nhiệm với anh vậy. Phải chịu trách nhiệm với cả Feliks lớn lẫn Feliks nhỏ thôi.” Erzsébet kiêu kỳ nói.

Cô hơi cúi người xuống, mông cong vểnh lên. Tay cô chống lên mặt kính cửa phòng tắm, còn phía dưới của cô hướng về phía Feliks.

“Còn đứng đực ra đó làm gì?” Erzsébet quay đầu lại, gương mặt phiếm hồng. “Không phải anh bảo chỗ đó của anh cô đơn à? Giờ thì nó có thể chui vào phía trong rồi đấy.” Cô quay đầu đi. “Nhanh lên. Em cũng cô đơn mà.”

Feliks không vội vàng sáp lại. Anh quỳ xuống, hôn cắn bờ mông của Erzsébet một lúc khiến cô ngứa ngáy vặn vẹo người. Tiếng mút  của Feliks vang lên lậc chậc. Âm đạo của Erzsébet liên tục đóng mở trong sự trống rỗng. Cô đẩy hông về phía miệng của Feliks khiến cặp mông lớn mịn màng của cô lắc lư. 

“Sao em nóng vội quá như vậy?” Feliks đánh nhẹ vào mông Erzsébet khiến nó rung lên.

Anh không ngờ sau cú đánh đó, dâm thuỷ từ con sò đỏ hồng đó tuôn ra, bắn thẳng vào mặt anh khiến mặt anh giờ đây đầy cả dịch nhờn của vợ. Tiếng thở hổn hển đằng trước như xác định Erzsébet vừa mới lên đỉnh. Toàn bộ bông hoa đó đang trở nên run rẩy.

Dương vật của Feliks hiện tại cũng đã căng trướng không chịu nổi, việc Erzsébet phun nước vào mặt Feliks bằng miệng dưới chỉ khiến nó kích động hơn. Feliks cũng không khỏi bối rối. Cái này gọi là trên bảo dưới không chịu nghe rồi đấy.

Anh đứng dậy, dùng cây gậy của mình cọ bên ngoài chỗ đó của vợ mình. Hai đùi của Erzsébet đang khép lại, mà nơi ấy của cô giờ đã trơn nhẫy và nhạy cảm đến cực độ, sự ma sát với dương vật của Feliks chỉ khiến toàn thân Erzsébet tê rần. Hạt châu đang cương cứng của cô liên tục bị đè ép khi chà lên dương vật cứng và nóng của Feliks. Bản thân cô cũng hưởng ứng với chuyển động của người phía sau. Cô cảm giác như tâm trí mình đang nhũn ra.

 “Anh vào đây.” Feliks thở ra. Erzsébet không phản hồi lại được gì ngoài tiếng thở hổn hển.

Cây gậy của Feliks đưa vào bên trong Erzsébet một cách thuận lợi, nhưng cảm giác thâm nhập kia lại như đẩy ra một cơn sóng lớn nuốt chửng tâm trí của Erzsébet. Cô ngẩng đầu lên, mắt mở lớn, miệng mở ra với tiếng ú ớ không nên lời. Hai tay cô trên mặt kính mờ siết lại. Tầng tầng lớp lớp của bông hoa ngay lập tức quấn lấy thân gậy một cách thân thương, dâm thủy dội lên đầu gậy. Toàn bộ âm đạo co bóp một cách kích động và điên cuồng như muốn nuốt chửng dương vật của Feliks.

Sự đáp ứng của cơ thể Erzsébet khiến Feliks phải nghiến răng trấn tĩnh mất một lúc rồi mới động thân. Ban đầu, anh đẩy vào với tốc độ đều đặn và vừa phải, đáp ứng theo tiếng thở dốc và sự co siết của Erzsébet. Anh duy trì tốc độ đó cho đến khi nhìn xuống người bên dưới. Mái tóc nâu được búi lên của cô lộ ra cái gáy với đường viền sắc nét. Tấm lưng của Erzsébet không tì vết, vẽ một đường uốn lượn tuyệt hảo. Phía dưới của cô phô bày mọi thứ một cách lộ liễu với cặp mông tròn lẳn vẫn còn vương xà phòng, vết cắn, vết hickey và nước bọt. Cặp mông đó rung lên theo từng chuyển động của Feliks. Phía dưới hai khối trắng trẻo ấy là nơi giao hợp của họ. Cửa mình của Erzsébet căng tròn, bao chặt lấy thân gậy của Feliks. Không gian anh chèn vào cửa mình của cô lớn đến nỗi sự nhấp nhả đóng mở giờ đã trở thành những cái co siết liên tục và run rẩy.

“Anh vừa mới… ưm~ cứng hơn à?” Erzsébet hoang mang hỏi. Những cú thúc của Feliks làm gián đoạn lời nói của cô, bộ ngực của cô liên tục nảy lên một cách tự do khiến hai đầu vú của cô cứng lại và trướng đau. “Ah… hình như… ah… ah… hình như là…” Cô lắp bắp với tâm trí mờ đục. “Bụng em… có trướng hơn… ư… một chút…”

“Em không thích ư?” Feliks cúi xuống, kề sát ngực mình vào lưng Erzsébet, má anh tựa vào má cô.

“Thích…” Bên trong Erzsébet co siết lại, mút lấy Feliks. 

Feliks thật sự không chịu nổi nữa. 

Anh không thể kiềm nén nổi nữa. Không, phải nói là việc anh có thể kiềm chế bản năng phối giống của mình suốt một thời gian dài khi Erzsébet cứ liên tục dụ dỗ anh với những bộ cánh hở hang và nhiều lúc trèo cả lên người anh để cọ xát đã là một điều thần kỳ rồi.

Dù sao cô ấy cũng đã xác nhận rằng cô ấy yêu mình, cô ấy hoàn toàn cam tâm tình nguyện ở bên cạnh mình. Feliks tự nhủ. Việc ham muốn cô ấy không có gì bất thường cả. Anh lặp đi lặp lại điều này trong đầu.

Nghĩ vậy, Feliks bấm những đầu ngón tay của mình lên làn da căng bóng của Erzsébet và thay đổi tốc độ. Anh dập mạnh vào Erzsébet đến nỗi chỗ đó của bọn họ vang lên tiếng ọp ẹp của nước lẫn tiếng bành bạch của da thịt va vào nhau, đến nỗi mông cô đỏ ửng và biến dạng theo từng lần Feliks dập vào. Nơi dương vật của anh tiếp cận bên trong cô càng ngày càng sâu. Dâm thủy tươm ra và rơi tung tóe theo từng chuyển động của hai người họ.

Sự thay đổi này diễn ra bất ngờ khiến cả người trong lòng Feliks quằn quại. Dâm thủy tuôn ra xối xả bên trong Erzsébet. Hai bàn tay cô cào vào cửa kính, trong lúc những ngón chân của cô xoắn lại. Âm đạo của cô xoắn lấy dương vật của anh, mút nó một cách điên cuồng.

“Xin lỗi. Em xinh đẹp quá.” Feliks cúi xuống cắn lên gáy Erzsébet. 

Ngay lập tức, một dòng nước nửa trong nửa đục màu trắng phun ra từ chỗ niệu đạo của Erzsébet như thể cô đang tiểu tiện.

“A… a…” Erzsébet hớp lấy từng ngụm không khí bằng miệng, gần như không trả lời được.

Feliks cúi xuống, nâng cằm cô lên và đưa lưỡi của mình vào đó. Nước bọt chảy tràn ra, nhiễu xuống cằm của cả hai người. Bàn tay anh âu yếm nâng ngực cô lên, nhào nắn, vân vê từng chút một. Màu trắng như sữa chảy tràn ra khỏi tay anh. Tay kia của anh đưa xuống nơi họ giao hợp, day từng chút một lên hạt châu của cô.

“Ôi không… ah… ah… em… em không chịu nổi…” Erzsébet tuyệt vọng lắc đầu, kêu lên thảm thiết. Lời lẽ của cô lộn xộn. Khoái cảm tựa như những cơn sóng, hết đợt này đến đợt khác ập lấy cô, dù cô vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi chúng được. “Ah… sướng quá… em hỏng mất… em hỏng mất…” Tiếng rên của cô ngân dài, át đi lời nói thực sự của cô. “Trướng quá…”

Sau đó, cô cảm nhận được một luồng dung dịch nóng và đặc được phun vào bên trong cô. Feliks rút ra khỏi người Erzsébet. Cả hai người đều quỵ xuống. Feliks thở hổn hển mất một lúc, bấm bụng rằng anh sẽ tắm rửa lại cho Erzsébet.

Khi anh nhìn Erzsébet, anh nhận ra mọi chuyện sẽ không xảy ra như thế. Vợ anh nằm hẳn ra sàn, tóc tai xổ tung ra khỏi kẹp tóc. Gương mặt cô vẫn còn đỏ ửng, đôi mắt xanh ngọc lục bảo vẫn chìm trong dục vọng, khuôn miệng của cô hé ra, nước bọt chảy từ khóe miệng xuống. Nơi cửa mình của cô tràn ngập ái dịch, lẫn cả dâm thủy của cô lẫn tinh dịch của Feliks, những vách thành tiếp tục co bóp khiến dung dịch đó chảy ra. Cả thân hình đầy dấu vết của cô co giật, còn đôi chân cô thì vẫn đang dạng ra, gần như không khép lại được.

Chỗ đó của Feliks lại cương lên.

“Hôm nay anh sẽ quá đáng với em thêm một chút vậy.” Feliks xấu hổ nói. Anh lại gần vợ mình, chỉnh người cô nằm nghiêng.

“A! A…. a…” Erzsébet ngửa đầu ú ớ. Dương vật của Feliks lại lút vào cửa mình nhớp nháp của Erzsébet. Cô vừa mới đạt cực khoái, cơ thể bây giờ chỗ nào cũng nhạy cảm.

Feliks nhấc một chân cô lên gác trên vai mình. Anh ôm cái chân mịn màng của cô, cắn từng chút một lên nó, trong khi vẫn không ngừng đâm mạnh thân gậy vào nơi nhầy nhụa đang mở rộng của cô.

“Sâu quá… ư…” Erzsébet ứa nước mắt trong cơn kích tình tê dại. “A… mạnh quá… em chịu không nổi mất.”

Ngón chân của cô cuộn lại mỗi lần cô siết vào dương vật Feliks, còn dương vật của anh thì không ngừng chà xát vách thành nhạy cảm của cô qua những cú thúc sâu đến vô cùng. Bộ phận nhục dục của hai người liên kết với nhau chặt chẽ đến không còn một chỗ hở.

“Anh cũng chịu không nổi em rồi.” Feliks khàn khàn nói. Bên trong Erzsébet nóng và bóp đến nỗi Feliks có cảm tưởng như anh đang tan chảy. Anh nút một dấu hickey lên chân cô.

Erzsébet gần như không thể nghe thấy gì, cơ thể cô đang chịu sự kích thích quá độ. Không chỉ là những cú dập vào tận nơi sâu nhất của cô, mà còn là hạt châu bị tay Feliks vân vê trêu đùa, còn là cặp mông bị những ngón tay của Feliks bấm vào đến ửng lên, là hai bầu vú rung lắc vì chuyển động của hai người. 

“Em trướng quá.” Erzsébet lắp bắp. Ái dịch ban nãy vẫn còn đọng bên trong cô. Sự luật động của anh khiến cơ thể Erzsébet không ngừng tiết thêm nước nhờn, mà nước nhờn ấy lại bị giữ bên trong thân cô vì thân gậy của Feliks đã chặn mọi đường thoát của nó.

Mà người chồng yêu thương của cô, người mà thường ngày luôn là một người đầy cảm thông và thấu hiểu, không những không thương cảm cho cô, mà còn đưa tay đè vào bụng dưới của cô. Trong lúc đó, hạt châu vẫn được tỉ mỉ vân vê.

“Cả người em như được làm từ nước vậy.” Feliks nói, nhìn ái dịch tràn ra, tươm lên thân gậy của anh mỗi lần anh rút dương vật ra, và lại văng tung tóe mỗi lần anh đâm lút vào cửa mình căng chặt của Erzsébet. Nơi chỗ giao hợp căng tròn đó bây giờ đã sủi lên bọt trắng từ ái dịch của bọn họ. 

Feliks vỗ vào mông cô, để lại trên mông cô năm dấu tay đỏ ửng. Cả người cô quẫy như cá mắc cạn, phía trong liều mạng mút lấy Feliks.

“Ư… ah… ah… ah… em… ah…. em sướng quá… ưm… khó chịu… sướng… căng quá…”

Đáp lại Feliks là tiếng rên rỉ lộn xộn của Erzsébet. “Hỏng mất… em sẽ hỏng mất… ah… ah!” Mỗi lần cô muốn nói gì đó, thì Feliks lại nhấn chìm cô trong khoái cảm như cái cách cái hang của cô nhấn chìm cây gậy của Feliks vào nơi ngập ngụa bên trong.  

Những đầu ngón tay của Feliks sờ nên phần da non phía trong háng của Erzsébet khiến da gà của cô nổi lên.

“Vậy là em muốn xăm tên của anh lên chỗ này, hửm?”

“A… em… em…”

“Hay là chỗ này?” Feliks chậm rãi đưa tay lên vùng eo của Erzsébet, nơi có lẽ là vị trí của cổ tử cung, ở nơi đó đang bị đầu gậy của anh khuấy loạn. “Chỗ này chăng?” Tay anh trườn lên bộ ngực đang nảy lung tung vì những cái dập bên dưới, vuốt ve hai bầu vú, rồi vân vê hai đầu ti như cách anh vân vê hạt châu của cô.

Vừa nói, Feliks vừa ngả đầu lên cái chân dài miên man của Erzsébet bên cạnh mình. Những lọn tóc vàng màu lúa mì sũng nước bám lên mặt anh, vẻ mặt đánh giá của anh, cả ánh mắt nửa tà khí của anh khiến Erzsébet thấy rộn ràng trong lồng ngực.

Có người phụ nữ nào hứng tình vì bạn đời của mình đẹp trai không? Erzsébet thì có.

“Em muốn… muốn…” Erzsébet lắp bắp. Đôi mắt đẫm lệ của cô đờ đẫn vì tinh thần cô bị nuốt trọn bởi sự khao khát Feliks. Bên trong cô ngày càng hút chặt lấy Feliks như muốn giữ anh làm một với mình. 

“Theo thiển ý của anh thì anh thích em xăm ở đây hơn.” Feliks bóp lấy mông Erzsébet, rồi vỗ mạnh lên trên đó khi anh thúc mạnh những lần cuối vào trong cô.

Erzsébet lại xuất tinh ra cùng lúc với khi dòng tinh dịch mới được bắn vào trong cô. Lần này nước của cô phun lên người Feliks.

Cả hai người thở hổn hển giữa vũng ái dịch và mồ hôi xung quanh họ. Feliks đặt chân Erzsébet xuống, rồi kéo cô ngồi lên. Anh lấy thân mình làm chỗ tựa cho cô ngả người vào.

“Em vất vả rồi.” Feliks hôn lên thái dương của Erzsébet. “Anh yêu em.”

“Em cũng yêu anh~” Giọng của Erzsébet nũng nịu vô cùng.

Feliks giật mình nhận ra rằng Erzsébet đang cọ lên người anh. Mà bên dưới cô, vẫn ngọ nguậy mà không chịu rời khỏi bên dưới của anh.

“Đừng… đừng bảo là…” Feliks tái mặt.

Erzsébet ngẩng đầu lên. Gương mặt cô vẫn nhuộm một màu kích tình, trông diễm lệ vô cùng. Hông của cô bắt đầu tự mình nâng lên và hạ xuống.

“Em vẫn chưa thỏa mãn đâu. Anh đừng nghĩ chỉ có vậy mà xong.” Đó là những từ cuối cùng mà Feliks có thể nghe được trong tỉnh táo, trước khi bị Erzsébet kéo chìm vào một cơn khoái lạc khác.

***

Thật lòng mà nói, Feliks có cảm giác rằng lần này Erzsébet sẽ mang thai. Bởi vì cho dù lần này có không thụ tinh được đi nữa, thì Erzsébet vẫn sẽ đè anh cho đến khi cô có chửa mới thôi.

Đó là những suy nghĩ hiện ra trong tâm trí của Feliks khi cả hai người họ đang ngâm mình trong bồn tắm.

Ngồi phía trước Feliks là một Erzsébet vui vẻ và thư thái, mặt mày bóng loáng, đang dùng ngón tay đẩy đẩy những con vịt vàng trên mặt nước.

Feliks có hơi cạn lời. Nhưng thôi. Erzsébet vui là được.

“Ban đầu anh chỉ muốn cùng em ngâm mình thế này thôi.” Feliks vòng tay lên trước ôm Erzsébet, vùi nửa mặt vào tóc cô. “Rồi tụi mình sẽ thả lỏng và tâm sự với nhau.”

“Sao mà nực cười thế nhỉ. Anh có thể nhìn em khỏa thân mà vẫn chỉ ôm em ngâm trong bồn thế này thôi à?” Erzsébet lầm bầm.

“Anh có thể mà.”

Erzsébet đảo mắt, không phải vì cô không tin mà là vì cô biết rằng Feliks thực sự có thể làm như thế.

“Nếu anh muốn thì bây giờ chúng ta vẫn có thể làm tiếp đấy.” Erzsébet vén tóc mai ướt đẫm lên. Cô tựa đầu vào vai Feliks, ngón tay vẽ từng đường tròn nhỏ lên ngực anh.

“Không được đâu, nước sẽ rửa trôi chất nhờn đi. Nếu anh đưa vào thì em sẽ bị đau mất.”

“Ổn mà, em chỉ cần nâng hông của mình lên trên mặt nước, anh ở phía sau đâm vào…”

Chưa nói hết câu, Erzsébet đã bị Feliks nhéo mũi.

“Anh chỉ không muốn làm tiếp thôi, đồ yếu sinh lý.” Erzsébet cay cú vặc lại.

“Ừ, anh yếu đấy.” Feliks nhận. “Một gã chồng bất lực yếu đuối, còn gì nữa?”

“Hừ, anh…” Erzsébet hậm hực nâng mình lên ôm cổ Feliks. “Đáng lẽ ra nghe vậy thì anh phải đè em ra để chứng minh là em sai chứ?”

“Sao phải chứng minh? Anh như thế nào chẳng phải em biết rõ nhất ư?” Feliks hướng mắt sang nhìn thẳng vào Erzsébet, ánh nhìn ấy xuyên cả tim cô.

Erzsébet cảm thấy cô có thể là đè Feliks ra và cưỡi tiếp thêm một trận nữa.

Không được, dùng hao thì không bền. Erzsébet tự trấn định bản thân. Phải bồi bổ người ta nhiều hơn thì mới xài xể người ta được. Feliks vẫn gầy quá, có da có thịt một chút mới tốt.

“Anh nên cảm thấy may mắn vì chúng ta là như thế này.” Erzsébet cắn cắn má Feliks.

“Là sao? Anh không hiểu.”

“Nếu vai trò của chúng ta bị đổi lại.” Erzsébet chỉ vào cô và chỉ vào Feliks. “Nếu anh là một người phụ nữ và em là một người đàn ông, thì hôm nay sẽ không dừng lại ở đây đâu.”

Đáp lại Erzsébet, Feliks chỉ đưa tay xoa đầu cô.

“Anh là phụ nữ cũng tốt. Anh là phụ nữ thì anh có thể thay em gánh chịu phần đau đớn của phụ nữ khi chuyển dạ, có thể mang lấy những thương tổn và hậu chứng sinh sản của em.”

Người trong lòng Feliks không nói gì cả. Erzsébet vẫn ôm chặt lấy cổ Feliks và vùi đầu vào cổ anh.

“Erzsi? Sao vậy?” Feliks lo lắng hỏi.

Không hề báo trước, Erzsébet cắn vào cổ Feliks, để lại một vết cắn mới phía trên những vết cắn cũ. Vành mắt cô đỏ bừng.

“Ngớ ngẩn ngốc nghếch. Không có ai ngoài em chấp nhận cưới một người ngớ ngẩn như anh đâu!” Cô kêu lên.

Vòng tay của cô siết chặt hơn. Feliks cũng đưa tay bao cô trong một cái ôm đầy an ủi. Bọn họ cứ ôm nhau như thế thêm một lúc lâu nữa.

Notes:

Erzsébet đã không xăm tên Feliks lên người mình. Cô đã định đi xăm thật, nhưng Feliks đã van xin lạy lục cô đừng làm thế. Đề nghị Erzsébet xăm tên Feliks lên mông mình chỉ là lời nói trong lúc hứng tình mà thôi, Feliks không muốn Erzsébet làm thật.