Chapter Text
Ánh đèn neon rực rỡ từ bảng hiệu khổng lồ của The Eclipse hắt lên bầu trời đêm Seoul một thứ ánh sáng mờ ảo, xa hoa. Đây không chỉ là chốn ăn chơi bậc nhất của giới giải trí và giới thượng lưu, nơi những kẻ lắm tiền nhiều của ném qua cửa sổ hàng đống tiền để mua vui, mà còn là lãnh địa bất khả xâm phạm của một thế lực ngầm. Chủ nhân bí ẩn của nó, Martin Edwards Park, đứng trên đỉnh giới giải trí Hàn Quốc dưới danh nghĩa Chủ tịch Edwards Entertainment, nhưng không ai biết trong bóng tối, hắn nắm giữ cả một đế chế Mafia hùng mạnh mà biết bao gia tộc phải dè chừng.
Tiếng nhạc đập thình thịch vào lồng ngực cùng những âm thanh hỗn tạp quyện lẫn mùi thuốc lá, nước hoa đắt tiền và hơi men. Trong phòng VIP sang trọng nằm ở khu vực riêng tư phía sâu bên trong, buổi tiệc mừng thành công sau buổi quay TVC của nhãn hàng lớn vẫn đang diễn ra náo nhiệt. Anh James quản lý có công việc cần xử lý gấp nên đã rời đi trước, Juhoon đành tự mình đối phó với bữa tiệc xã giao này. Em đứng cạnh cửa sổ kính lớn, đôi mày khẽ nhíu lại khi từ chối ly rượu thứ ba mà gã đạo diễn họ Kang đang đưa tới.
Kim Juhoon là một gương mặt mới dưới trướng Edwards Entertainment. Bước ra từ một cuộc thi mẫu ảnh, chỉ qua hai năm ngắn ngủi, tuy chưa thể sánh ngang với những gương mặt gạo cội nhưng em cũng đã góp mặt trong không ít show diễn của các nhà thiết kế lớn, nhanh chóng vươn lên thành cái tên sáng giá được săn đón nhờ năng lực và sự kính nghiệp. Juhoon sở hữu một vẻ đẹp sắc sảo mang nét phi giới tính, khí chất lạnh lùng, tự tin và một lòng tự trọng cao ngút trời. Bước chân vào nghề với lòng tin tuyệt đối vào năng lực của bản thân, em tin mình sẽ luôn có thể đường hoàng ngẩng cao đầu mà sải bước mà không cần phải luồn cúi nhờ đến sự bợ đỡ của ai. Bởi vậy, em càng khinh bỉ những kẻ dùng thân xác để đổi lấy danh vọng.
"Cậu quả thực được sinh ra cho nghề mẫu, tương lai chắc chắn sẽ còn tiến rất xa. Anh cũng đang có vài dự án lớn trong tay chưa chốt được talent. Thế nào? Hứng thú chứ?" Đạo diễn Kang đưa ly rượu mạnh về phía Juhoon như đang đặt trước mặt em một bản thoả thuận ngầm. Gã cười cợt, ánh mắt đục ngầu lộ rõ vẻ thèm thuồng nhìn chằm chằm vào từng đường nét cơ thể ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi lụa mỏng của Juhoon.
"Cảm ơn đạo diễn Kang đã đề cao. Về dự án, nếu cảm thấy phù hợp anh có thể liên hệ với James để anh ấy cân nhắc. Ly này...tôi xin phép." Giọng Juhoon trầm ổn, nhẹ nhàng cầm lên ly nước suối cụng nhẹ với ly rượu của gã đạo diễn khiến hắn khó có thể từ chối.
Nhưng em không hề hay biết, trong lúc bản thân đi vào nhà vệ sinh, một nhân viên trong đoàn quay phim đã lén lút bỏ một loại thuốc kích thích cực mạnh vào ly nước suối mà em để quên trên bàn.
Chỉ chưa đầy mười phút sau, một dòng nhiệt lưu khủng khiếp bỗng từ lồng ngực lan toả khắp tứ chi. Cổ họng khô khốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhịp tim đập loạn nhịp đến phát hoảng. Juhoon lập tức nhận ra cơ thể mình có dấu hiệu bất thường. Tuy tửu lượng không tốt nhưng từ đầu đến giờ em cũng không uống nhiều, chỉ nể mặt uống vài ngụm nhỏ cùng đại diện nhãn hàng, đây không thể nào là say rượu bình thường. Dòng nhiệt đang bắt đầu thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể em, làm mờ đi lý trí và nhuộm đôi mắt phượng đẹp đẽ thành một tầng hơi nước mờ mịt.
Nhìn nụ cười đắc ý đầy toan tính của đạo diễn Kang và gã nhân viên ở góc phòng, Juhoon chợt nhận ra em đã rơi vào cái bẫy được giăng sẵn nhằm đưa em lên giường lão đạo diễn lắm tai tiếng này. Không một chút chần chừ, dồn hết sức lực cuối cùng còn sót lại của lý trí, Juhoon lạnh mặt quay lưng, cất bước rời khỏi phòng VIP.
Bước chân em hơi lảo đảo nhưng vẫn cố giữ vẻ hiên ngang, nhanh chóng bước về phía đại sảnh đông người. Vừa bước ra khỏi hành lang kín đáo để hòa vào khu vực sảnh ngoài, tiếng bass từ dàn âm thanh khổng lồ đập vào màng nhĩ càng khiến đầu óc em chao đảo dữ dội. Trong bóng tối mập mờ của ánh đèn laser, Juhoon linh cảm có kẻ đang bám theo sau lưng mình. Những bước chân nhẹ nhàng, kiên nhẫn, chờ đợi con mồi hoàn toàn sụp đổ để tóm gọn vào lưới.
Từng nhịp thở của em bắt đầu trở nên nặng nhọc, lồng ngực phập phồng kịch liệt như muốn nổ tung. Sức nóng từ loại dược lực quái ác kia lan tràn qua từng thớ thịt, bức bối đến độ mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên vầng trán thanh tú. Juhoon cắn chặt bờ môi đến mức rỉ máu, dùng những móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để cơn đau thể xác tạm thời kìm nén lại sự hỗn loạn trong đầu. Thế nhưng, tầm nhìn trước mắt đã bắt đầu nhòe đi, những bóng người lướt qua qua lại biến thành những vệt màu quái dị. Sự hoảng loạn cào xé tâm can, tiếng bước chân phía sau lưng mỗi lúc một gần hơn, hệt như tiếng gót giày của tử thần đang đếm ngược từng giây đến lúc em ngã quỵ.
Thế nhưng, bản năng sinh tồn và lòng tự trọng ngút trời không cho phép Juhoon gục ngã, càng không cho phép bản thân trở thành món đồ chơi rẻ mạt trong tay đám cặn bã đó. Đôi mắt long lanh vì hơi nước đảo qua không gian ồn ào, chợt bắt gặp một bóng người cao lớn ngồi một mình ở chiếc bàn góc khuất xa hoa nhất, nơi được bảo vệ bởi một khoảng không gian riêng tư tách biệt hẳn với sự ồn ào ngoài kia. Người đó đang thong thả nhâm nhi ly whisky hổ phách, bóng lưng rộng lớn tỏa ra thứ khí chất áp đảo, nguy hiểm nhưng lại vững chãi đến kỳ lạ.
Không hiểu sao, giữa hàng trăm con người đang nhe nanh múa vuốt ở đây, nhìn người đàn ông đó lại mang đến cho Juhoon một cảm giác vô thực rằng hắn đáng tin cậy.
Hắn ta có lẽ là hy vọng duy nhất. Hoặc ít nhất, nếu đêm nay em không thoát được kiếp nạn này, thà rằng tự mình chọn lấy một người vừa mắt vừa miệng, còn hơn phải chui đầu vào cái bẫy nhục nhã mà lão đạo diễn kia đã giăng sẵn.
Nghĩ là làm, Juhoon dồn hết chút sức lực cuối cùng, vứt bỏ mọi sự kiềm chế thường ngày, lảo đảo bước nhanh về phía bàn của kẻ lạ mặt.
Em bước đến trước mặt hắn, không nói không rằng, đưa tay giật phăng ly whisky nguyên chất trên tay người đàn ông, ngửa cổ uống cạn một hơi để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt cổ họng.
Thả mạnh chiếc ly xuống bàn tạo ra một âm thanh khô khốc, Juhoon chẳng màng đến ánh mắt ngỡ ngàng của những kẻ xung quanh, nhấc chân trèo thẳng lên đùi hắn. Hai tay thon dài vòng ra sau gáy, túm lấy cổ áo sơ mi hàng hiệu của người đàn ông, kéo sát khuôn mặt góc cạnh ấy lại gần rồi mạnh mẽ áp đôi môi mình lên.
Đó không đơn thuần là một nụ hôn bộc phát, mà là sự tấn công đầy thách thức và kiêu kỳ. Juhoon dùng đôi môi mềm mại nhưng bỏng rát của mình cọ sát lên môi hắn, đầu lưỡi khéo léo lách vào khoang miệng, mang theo chút vị cay nồng của ly whisky vừa chiếm được chia cho hắn. Sự chủ động mang theo nét bất kham ấy pha lẫn sự run rẩy khó nhận ra trong hơi thở đứt quãng. Em vừa giống như một thiên sứ kiêu ngạo đang giăng bẫy, lại vừa hệt như một kẻ cùng đường đang cố níu lấy phao cứu sinh duy nhất, dùng sự gợi cảm táo bạo nhất để mời gọi, để khiêu khích và để cầu xin sự che chở từ người đối diện.
Martin Edwards Park đang ngồi thưởng thức ly rượu tĩnh tâm sau một tuần làm việc căng thẳng bỗng cảm thấy không gian của mình bị xâm phạm. Hắn hơi nheo mắt ngạc nhiên khi thấy một thân hình thanh mảnh bất ngờ lao vào lòng mình. Đã quen với việc vô số kẻ tìm đủ mọi cách để trèo lên giường hắn bằng những thủ đoạn rẻ tiền, Martin ban đầu định lạnh lùng đẩy người ra.
Nhưng khi đôi môi mềm mại mang theo nụ hôn whisky cay nồng gấp gáp áp lên môi mình và ánh mắt khép hờ ngước lên nhìn hắn mang theo một vẻ đẹp thiên sứ kiêu kỳ nhưng lại chao đảo vì ái dục, một tia tò mò hiếm hoi chợt lóe lên trong đầu gã trùm mafia. Hắn không đẩy ra. Ngược lại, bàn tay lặng lẽ buông xuống giữ lấy người đối diện như ngầm cho phép sự xâm nhập này, đồng thời chậm rãi lấy lại quyền chủ động. Hắn âm thầm giơ một tay ra sau, ra hiệu ngăn cản đám vệ sĩ đang ẩn mình trong các góc tối định lao ra can thiệp khi thấy có kẻ dám to gan mạo phạm ông trùm.
Trong nụ hôn sâu đậm và triền miên ấy, Juhoon vô thức đem từng ngụm hơi thở nóng hừng hực truyền sang khoang miệng hắn. Cảm giác ngọt ngào, ương ngạnh nhưng hoàn toàn tan chảy trong vòng tay mình khiến đôi tròng mắt đen thẳm của Martin tối sầm lại.
Khi cả hai rời môi ra để lấy lại dưỡng khí, sợi chỉ bạc kéo dài trong không khí mập mờ. Juhoon chống hai tay lên ngực hắn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt phượng ươn ướt, mờ mịt nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh như sói của người đối diện. Bất chấp sự hỗn loạn trong đầu, giọng em khàn đặc vang lên bên tai hắn đầy mời gọi nhưng lại ẩn giấu sự khẩn thiết không giấu nổi.
"Đến chỗ anh... được không?"
Liếc thấy bóng dáng vài gã nhân viên của đạo diễn Kang đang lăm le lấp ló phía xa, chỉ cần hắn đẩy người ra, chắc chắn con mồi sẽ ngay lập tức rơi vào bẫy của lũ khốn nạn kia. Martin âm thầm ra hiệu cho đám vệ sĩ bên ngoài xử lý gọn gàng kẻ săn mồi đang chực chờ giăng lưới.
Rồi hắn rũ mi mắt, cúi đầu nhìn sát vào khuôn mặt đang đỏ bừng vì thuốc phát tác của người trong ngực. Hắn cong môi, cúi đầu ghé sát vành tai Juhoon, hơi thở ấm áp phả vào làn da mẫn cảm khiến toàn thân em run lên.
"Một đêm của tôi đắt lắm đấy."
Hơi nóng trong cơ thể đang gào thét, thiêu rụi từng chút lý trí cuối cùng của Juhoon. Cho dù chẳng còn tâm trí để suy nghĩ nhiều về những gì đang và sắp diễn ra nhưng sự kiêu ngạo vốn có của em chẳng thể nào chấp nhận lép vế trước sự khiêu khích của người đàn ông trước mặt.
"Đừng lo..." Ánh mắt kiêu kỳ nhẹ lướt qua gương mặt hắn, giọng nói dù run rẩy do tác dụng của thuốc cũng không làm mất đi sự tự tin. "Anh không chịu thiệt đâu..."
Ngay khoảnh khắc câu nói đó vừa rơi xuống, Martin không chần chừ thêm một giây nào nữa. Hắn vươn tay vững chắc như gọng kìm đỡ lấy vòng eo thon gọn của Juhoon, dễ dàng bế bổng em lên trong ánh mắt kinh ngạc của những kẻ xung quanh, bước thẳng về phía thang máy kính dẫn lên văn phòng riêng của chủ nhân nơi này.
