Chapter Text
1.
Một trong những khoảng thời gian mà cá nhân Vein yêu thích chính là giờ nghỉ trưa.
Bởi Hạ Phỉ luôn dùng khoảng thời gian này để nghỉ ngơi. Ở phòng riêng của gã, tất nhiên rồi.
Người mẫu nhỏ vừa đặt lưng xuống sofa, rất nhanh đã vào giấc, hơi thở đều đặn phả ra, yên bình và dịu ngoan. Vein ngồi ở phía bên kia bàn trà, ánh mắt không một giây rời khỏi cáo con đang mơ ngủ.
Nghĩ ngợi một lúc, gã đứng dậy. Áo choàng đen phảng phất mùi thuốc tẩu nhè nhẹ, lẫn với nước hoa mà chính Hạ Phỉ từng đề xuất gã dùng thử, được gã cởi ra, phủ lên cơ thể co ro vì gió lạnh. Cảm nhận được thứ gì đó âm ấp, Hạ Phỉ hơi cựa quậy, rồi dứt khoát ôm chặt lấy tấm áo của ông chủ mình.
Khóe môi Vein không khỏi nhếch lên.
Gã thích một Hạ Phỉ nhiệt huyết, tự tin, chuyên tâm trong công việc, nhưng đâu phải một Hạ Phỉ mềm mại, thích dựa dẫm, dễ tổn thương sẽ không làm gã hài lòng?
Như lúc này đây. Hạ Phỉ không biết mơ thấy gì, nhưng nét mặt buông lơi dễ chịu, còn vô thức cọ má lên vạt áo choàng, miệng lẩm bẩm vài chữ rất nhỏ, vậy mà Vein vẫn nghe ra được hai từ "ông chủ".
Gã đưa tay xoa mái tóc màu vàng nhạt, rồi ngón tay dịch xuống, lướt qua sườn mặt của Hạ Phỉ. Hạ Phỉ dường như biết được sự ân cần đó đến từ ai, biểu cảm lại càng thả lỏng hơn, như đang tận hưởng một cách thỏa mãn.
Cả quá trình ấy, nụ cười trên gương mặt Vein vẫn được giữ nguyên.
"Sweet dream, dear."
—
